Chương 6: 6

Tôi cũng muốn làm bạn tốt của cậu. 

Trong vườn sinh thái Lục Dã, ngoài trung tâm bảo dưỡng thì vườn trái cây là một trong những khu vực có quan hệ gần gũi với khu biệt thự nhất, đa số hoa quả được sản xuất tại đây đều để phục vụ các hộ khách của khu biệt thự. Tuy nhiên như vậy không có nghĩa là bọn họ biết nhiều về người ở khu đó, nhân viên thuộc trung tâm vận chuyển khi ký hợp đồng làm việc có quy định đảm bảo bí mật, không thể lén lút bàn tán chuyện riêng tư và đời sống sinh hoạt của hộ khách, cho nên dù là người trong vườn sinh thái thì cũng không biết gì về bọn họ.

Chỉ là càng giữ bí mật lại càng khiến người ta tò mò muốn biết, các dì các cô ở vườn trái cây hữu cơ cũng vậy, bình thường họ hay bàn tán suy đoán mấy chuyện thật thật giả giả ở khu biệt thự, giờ nghe tin Hiểu Quả phải đến đó, họ không chỉ tò mò mà còn lo lắng lắm.

Chất lượng phục vụ là điểm nổi danh của vườn sinh thái bọn họ, thế nhưng một ngày từ nhân viên vận chuyển đến công nhân trong vườn trái cây vẫn nhận được đủ loại trách cứ, bởi vậy số công nhân bị trách cứ không hề ít. Mọi người không nói ra miệng, nhưng ai cũng hiểu mấy người nhiều tiền yêu cầu nhiều lắm, rất khó hầu hạ! Giờ tự dưng lại gọi Hiểu Quả tới, rất có thể là ai đó muốn túm cậu đến mắng mỏ.

Các dì các thím mồm năm miệng mười nghĩ cách cho Hiểu Quả, lúc thì muốn gọi điện cho quản lý, lúc thì muốn tìm xem người phàn nàn cậu là ai, lúc lại kéo tay Hiểu Quả dặn lát bị mắng gì cũng đừng cãi hay sợ sệt, nhịn rồi về nói sau, cơ mà nếu bị đánh thì phải chạy thật nhanh, làm Hiểu Quả không hiểu gì cũng bắt đầu căng thẳng theo.

Kết quả cậu vẫn phải đi theo nhân viên vận chuyển, hai người ngồi xe điện đi đến khu biệt thự.

Hiểu Quả thấy nhân viên vận chuyển mang theo túi to túi nhỏ tới trước một cái cổng hơi quen mắt, nói với hộp nhỏ cạnh cửa vài câu, cổng liền mở ra.

Người trong nhà nhận đồ xong, hỏi, "Người đâu?"

Nhân viên vận chuyển chỉ chỉ cậu.

Hiểu Quả ngó đầu ra, nhìn thấy Phương Tỉ.

Lần trước đến, Phương Tỉ chặn cậu ở ngoài, cho nên Hiểu Quả không biết trong nhà trông thế nào. Mà giờ đến một lần nữa, cậu được Phương Tỉ mở rộng cổng lớn mời vào, vừa bước vào nhà, không gian rộng mở sáng ngời thoáng cái đã hấp dẫn tầm mắt cậu.

Thật lớn, thật đẹp...

Hiểu Quả theo đuôi Phương Tỉ đi đến phòng khách, mắt còn chưa dời nổi đồ nội thất trang trí tinh xảo, chợt có người gọi cậu.

"Hiểu Quả."

Hiểu Quả quay đầu về phía tiếng gọi, liền thấy người đàn ông đứng trên cửa sổ tầng hai lần trước đang ngồi ở bàn ăn cách đó không xa mỉm cười với cậu.

Thấy Hiểu Quả nhìn mình không nhúc nhích, La Vực vỗ vỗ ghế dựa bên cạnh, nói, "Lại đây ngồi."

Lưng Hiểu Quả bị Phương Tỉ đẩy khẽ một cái, Hiểu Quả mờ mịt bước tới, do do dự dự, rồi mới cẩn thận ngồi xuống.

Hôm nay La Vực mặc một chiếc áo sơ mi màu xám nhạt, quần ở nhà rộng rãi thoải mái, chân đi dép lê mềm, y cắt tóc, sắc mặt cũng khá hơn, trông vừa tao nhã lại vừa có sức sống. Hiểu Quả thì khác hẳn, cậu bận từ sáng sớm, tóc tai bù xù rối loạn, áo gi lê bảo hộ dính nước trái cây gì đó, hai người ngồi cạnh nhau, chênh lệch thực sự quá lớn.

Thế nhưng cả hai đều không để ý, La Vực đưa mắt nhìn cái mũi rịn mồ hôi của Hiểu Quả, một bên chào cậu, một bên vẫy Phương Tỉ.

La Vực nói, "Chào cậu, Hiểu Quả."

Phương Tỉ sửng sốt, cân nhắc một chút, hắn đi đến góc tường, mở điều hòa chưa được sử dụng từ khi bọn họ tới ở, nhưng không dám chỉnh nhiệt độ quá thấp.

Giọng nói La Vực vẫn dịu dàng như lần ấy, chỉ là lần này hai người ngồi thật gần, cậu có thể nhìn kỹ khuôn mặt y, thế nên cảm giác ấy lại càng thêm rõ rệt.

Mấy lời dặn dò nhắc nhở của các dì khiến Hiểu Quả lo lắng không yên kia, tại thời khắc người ấy mở miệng nói chuyện liền bay đi mất tiêu, trái tim vì căng thẳng mà đập thình thịch thình thịch của Hiểu Quả cũng dần bình tĩnh lại.

"Xin chào..." Cậu lễ phép chào lại La Vực.

"Lần trước cậu bận quá, cho nên hôm nay mới có cơ hội mời cậu tới chơi, cậu cảm thấy chỗ này thế nào?"

Hiểu Quả không nhận ra cách mời của La Vực có vấn đề gì, cậu nghe theo câu hỏi của đối phương mà nhìn căn phòng, gật đầu.

"Rất, đẹp." Hiểu Quả nghiêm túc khen.

La Vực nở nụ cười, "Hoa cậu tặng tôi cũng rất đẹp."

Số hoa tai tượng đuôi chồn hôm qua vẫn được đặt trên bàn, song đã được đổi sang một chậu cây cảnh tinh xảo trang nhã, chỉ là khi đi cùng đám hoa lông lông kia, lại có cảm giác kỳ quái khó hiểu.

Thế nhưng Hiểu Quả vui lắm.

La Vực hỏi tiếp, "Dưa hấu hôm qua tôi mời cậu ăn có ngon không?" Bình thường y đã nói khoan thai, giờ khi nói chuyện với Nguyễn Hiểu Quả y lại vô thức nói chậm hơn nữa.

Nhắc tới dưa hấu, khuôn mặt Hiểu Quả hiện lên vẻ tiếc nuối, "Dưa hấu, cho Béo, Bự rồi."

"Béo bự?" La Vực ngoài ý muốn, "Là bạn của cậu sao?"

Hiểu Quả gật đầu, "Béo bự là bạn, tốt của tôi."

"Thì ra là thế, có bạn tốt tốt thật đấy." La Vực cảm thán sâu xa, đột nhiên nhìn thẳng vào mắt Hiểu Quả nói, "Tôi cũng muốn làm bạn tốt của cậu, cậu có đồng ý không?"

Có lẽ yêu cầu này quá đột ngột, khiến Hiểu Quả giật mình tại chỗ.

La Vực cũng nhận ra điều này, y bắt đầu tiến hành chậm rãi theo trình tự, "Tôi họ La, tên đầy đủ là La Vực, cậu có thể gọi thẳng tên tôi. Đây là nơi tôi sống."

"Ừm... La, Vực." Hiểu Quả nhẹ nhàng lặp lại.

"Ừ." La Vực cong mắt đáp lời, hỏi, "Vậy còn cậu? Cậu bao nhiêu tuổi rồi?"

Hiểu Quả không có vẻ ngoài thông minh sắc sảo, nhưng nhìn cũng không ngốc, cậu có một đôi mắt tròn tròn, khuôn mặt cũng tròn tròn, mũi môi thanh tú, da trắng nõn, cả khuôn mặt phối với nhau rất nhu hòa êm dịu. Khuyết điểm lớn nhất có lẽ là đôi tai, tai Hiểu Quả to đến mức đáng chú ý, vành tai hơi hướng ra ngoài, nói khó nghe là tai chiêu họa, nói dễ nghe một chút thì có vẻ giống gấu Teddy, đặc điểm này khiến cậu trông rất trẻ con, giống như chỉ vừa mới trưởng thành.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...