Chương 60: 60

Cậu ước điều gì? 

  Hai người đã ở chung lâu vậy rồi, thế nhưng đây là lần đầu tiên La Vực và Hiểu Quả cởi sạch quần áo đứng trước mặt nhau. Lúc trước, có ở trong phòng ngủ La Vực thì vẫn ăn mặc chỉnh tề, áo sơ mi cài kín cổ, ngay cả tay áo cũng cài cẩn thận. Bây giờ cởi áo mới thấy, da La Vực còn trắng hơn Hiểu Quả một chút, mang theo vẻ tái nhợt có bệnh. May mà hồi còn khỏe mạnh y chịu khó tập luyện, nên dù nằm trên giường gần một năm, bắp thịt gầy đi không ít, nhưng vẫn có khung xương cao to chóng đỡ, đường nét cơ thể không bị mất đi. Mặc dù đã phẫu thuật triệt sẹo, nhưng nếu nhìn kỹ vẫn sẽ thấy vết mổ nhàn nhạt trước ngực hai người, giờ đối diện nhau, bỗng có cảm giác soi gương kì diệu.

La Vực kéo Hiểu Quả vào phòng tắm bốc hơi nghi ngút. Chỗ này vốn rộng rãi, nhưng khi cả hai cùng vào, La Vực bỗng thấy khó nhúc nhích.

Y để Hiểu Quả đứng dưới vòi hoa sen. Bọt dầu gội trên đầu Hiểu Quả chảy xuống, cậu khó chịu muốn vươn tay gạt đi, lại bị La Vực giơ một tay ngăn cản, tay còn lại nâng cằm Hiểu Quả. Chỉ tiếc, ông chủ La đến cởi quần áo hộ người ta còn không thạo, huống chi gội đầu giùm.

Quả nhiên, bọt dầu gội lập tức theo nước chảy thẳng xuống mặt Hiểu Quả, qua mắt rồi tới miệng.

"Ưm...Ô..."

Hiểu Quả khó chịu khẽ kêu, mắt bị kích thích nhắm tịt lại, tay kia vươn về phía La Vực muốn cản đối phương, cũng muốn y giúp đỡ. Tay cậu vung loạn, chẳng may trượt đến ngực La Vực, chưa được bao lâu đã bị túm lấy.

La Vực vốn có thân nhiệt thấp hơn người thường, vậy mà giờ bàn tay nắm chặt tay Hiểu Quả còn nóng hơn cả cậu, hô hấp cũng nóng hầm hập. La Vực nâng gáy Hiểu Quả, để ý hai mắt cậu, hỏi: "Chảy vào sao? Để tôi xem thử được không?"

Lông mi Hiểu Quả không ngừng chớp, hai mắt cay muốn chảy nước mắt, thế mà La Vực cứ nắm tay cậu, cậu đành nhích lại gần y, tính cọ cọ mặt lên người La Vực, lau đi bọt nước mờ mịt dính vào mắt.

La Vực không còn thừa tay để giữ Hiểu Quả, đành mặc cậu dụi vào lòng mình, làn da dinh dính ướt át cọ vào nhau, khiến La Vực thở dốc, nháy mắt, y bỗng thấy ngột ngạt, tim cũng lỡ mất một nhịp.

Thực ra, y cũng từng suy nghĩ xem dục vọng của mình đối với Hiểu Quả là gì. Ngoài hấp dẫn ở phương diện kia, dường như còn ẩn chứa điều gì phức tạp hơn thế. Dù sao, La Vực vốn không phải người quá ham thích loại chuyện đó, không thể tự dưng tinh trùng lên não, muốn làm gì gì đó với Hiểu Quả được. So với khát vọng sinh lý, kỳ thực y chuộng cảm xúc hơn. Cũng như khi ta thấy một đứa bé đáng yêu thì muốn ôm muốn thơm bé, hay khi thấy một con búp bê xinh đẹp thì muốn chạm muốn sở hữu, có lẽ, Hiểu Quả có điểm gì đặc biệt đánh trúng điều La Vực khát cầu, không chỉ tính cách Hiểu Quả, mà ngay đến ngoại hình của cậu cũng đúng ý La Vực, khiến y lần đầu có mong muốn được thân cận gần gũi, đặc biệt là sau khi cởi quần áo.

Nhưng hiển nhiên không phải là lúc này.

La Vực hiểu bây giờ cần tốc chiến tốc thắng, vội vàng nói: "Cẩn thận tắm sạch bọt trên người đi, giờ là mắt, không cẩn thận lát sẽ vào miệng đấy."

Hiểu Quả không cử động, La Vực đành dẫn cậu đứng trước vòi hoa sen. Sáng y đã tắm rồi, chỉ cần tắm sạch cho Hiểu Quả là hoàn thành nhiệm vụ.

May mà Hiểu Quả chịu phối hợp với La Vực, chỉ có mỗi lúc La Vực cọ cọ hông cậu kì kì bụng cậu làm cậu cười khanh khách, chân không nhịn được đạp đạp tránh, nhưng cũng bị La Vực kéo lại.

La Vực không tắm cho cậu tỉ mỉ, tráng sạch bọt xà phòng là y tắt vòi hoa sen, dắt Hiểu Quả ra ngoài, quấn khăn bông lớn lên người cậu, rồi đẩy cậu ra khỏi phòng tắm mặc quần áo. Khó khăn xử lý xong cho cả hai, La Vực đã mệt phờ người, ngồi phịch xuống giường.

Hiểu Quả cũng mệt, ôm gối dụi vào chăn, thấy La Vực nhìn qua, cậu ấy vậy mà lại bắt chước đối phương vỗ vỗ phần giường bên cạnh.

La Vực thở một hơi, ngả người xuống cạnh cậu.

Hiểu Quả vụng về đắp chăn cho y.

La Vực nhìn động tác của cậu. Đôi mắt vốn đen trắng rõ ràng của Hiểu Quả giờ đỏ rực, vương đầy tơ máu, mi mắt còn có quầng thâm, nom rất đáng thương. La Vực nghĩ, chắc mình cũng chẳng hơn gì cậu.

Hai người nằm chung gối, đầu kề sát đầu, tối hôm qua cả hai đều ngủ không ngon. Mắt Hiểu Quả đã díu cả vào, vậy mà cậu vẫn không muốn ngủ.

Bỗng, tay La Vực khẽ sượt qua cổ Hiểu Quả, làm cậu ngưa ngứa. Hiểu Quả rụt cổ, cong môi cười với y.

La Vực hỏi: "Đau không?"

Hai mắt Hiểu Quả cong cong: "Buồn... Ha ha, cũng đau..." Cậu lẩm bẩm đôi câu, sau đó mơ hồ nói điều gì.

La Vực không nghe rõ, không khỏi nhích lại gần, song vẫn không biết cậu nói điều gì.

La Vực đành hỏi: "Sao vậy?"

Hiểu Quả không dám nói, mãi tới khi nhìn thấy ánh mắt khích lệ của La Vực, cậu mới cất lên mong mỏi của mình.

"Thổi phù phù..." Thổi phù phù sẽ hết đau.

Vì lúc trước rách miệng bị từ chối, nên Hiểu Quả không biết La Vực còn muốn làm vậy nữa không, thế nhưng trong lòng cậu vẫn hoài nuôi hy vọng.

Mắt La Vực hơi lóe lên. Trên người Hiểu Quả thoang thoảng mùi sữa tắm, cổ lại mang vết bầm tím xanh, sự kết hợp quỷ dị lại quá đỗi diệu kì, khiến La Vực nhìn chăm chú một lát, cúi đầu xuống.

Cơn gió lành lạnh khẽ lướt trên chỗ đau, chẳng chữa khỏi được cho Hiểu Quả, trái lại còn làm cậu buồn hơn. Hiểu Quả nhịn không được trốn về sau, ẩn ẩn núp núp, lại phát hiện giữa hai người có khoảng cách. Có lẽ do cảm thấy lạnh, Hiểu Quả vội vã nhích về, tay chân co rúc phía trước La Vực.

"Đừng thổi, đừng thổi, nữa, buồn..."

La Vực mặc cậu chống cự, chờ tới khi cậu yên lặng nằm lại xuống gối, liền tự tay kéo chăn đến bả vai cho cậu.

Hiểu Quả quá mệt, hai mí trên mắt hằn càng sâu, tốc độ chớp mắt cũng chậm đi rất nhiều, thế mà vẫn cố nhìn La Vực.

La Vực bỗng hỏi: "Hôm nay ra ngoài cậu có tìm được thứ mình muốn tìm không?"

Hiểu Quả ngốc nghếch suy nghĩ, mãi một lúc sau mới chầm chậm gật đầu.

"Là gì vậy?"

Hiểu Quả cũng không có ý giữ bí mật, tuy vậy cậu có vẻ ngượng ngùng, nhăn mũi cười cười không nói.

Hỏi mấy lần không có kết quả, La Vực liền nói: "Cậu không nói tôi thổi phù phù cậu." Vừa nói vừa làm bộ nhích lại gần Hiểu Quả.

Hiểu Quả không kịp phản ứng, La Vực cứ thế dán qua.

Khi môi La Vực chạm đến mặt Hiểu Quả, chính y cũng hơi sửng sốt, rõ ràng trước đó đã thơm mấy lần rồi, song không biết vì sao lần này bỗng thấy hơi khác biệt. Tuy vậy, y cũng không ngừng lại, tiếp tục thơm lên má Hiểu Quả.

Nụ cười của Hiểu Quả càng ánh thêm vẻ ngượng ngùng, hàm răng trắng tinh cũng lộ ra.

Hiểu Quả đáp: "Ừm... Tôi đi tìm, thầy, thầy giáo....Dạy tôi làm hoa, còn có..."

La Vực có thể đoán được Hiểu Quả đi tìm thầy giáo: "Còn có gì nữa?"

Hiểu Quả ngừng lại một chút mới nói: "Đi tìm...Ông già Noel..."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...