Chương 62: 62. Lần đầu tiên sóng vai tác chiến

(Mạo hiểm hoàn thành nhiệm vụ, hạnh phúc khi được người khác bảo vệ)

Nơi đây hoang tàn đổ nát không có cư dân sinh sống, chỉ có một số phế tích đã bị phá bỏ một nửa. Nó khác với khi mô phỏng trong bụi cỏ, tuy nấp tốt hơn nhưng khoảng cách với mục tiêu hơi xa nên phải hành động với tốc độ nhanh nhất. Trong tình huống vô cùng căng thẳng này, Khương Từ đột nhiên nhớ tới lời của Nghiêm Sở nói muốn dã chiến, mặt đỏ bừng.

"Sao, có lạnh không?" Nghiêm Sở trầm giọng hỏi.

Rõ ràng trong hoàn cảnh tối tăm như vật, người này lại có thể nhận thấy một chút xíu thay đổi của mình, Khương Từ thu hồi suy nghĩ, không nhịn được ở trong lòng cười một tiếng, hướng về Nghiêm Sở lắc đầu một cái. Đối phương cũng không hỏi gì nhiều mà lặng lẽ nhích người lại gần, truyền nhiệt độ cơ thể của hắn sang cho mình. Cho dù thực sự lạnh, trái tim Khương Từ cũng được sưởi ấm hơn.

Thời gian chậm rãi tới gần năm giờ sáng, tình báo không sai, mục tiêu bắt đầu xuất hiện.

Một chiếc xe tải không có vẻ gì khác thường đang đậu cách đó không xa, vài người bước ra khỏi xe, một người đàn ông đứng đợi bên đường không biết đang nói chuyện gì. Nghiêm Sở hơi chồm người lên một chút, nhìn về phía kia, dường như không phát hiện ra tình trạng gì. Đúng lúc này, một đám người tới tiếp ứng, một tên cảnh giác nhìn xung quanh. Khương Từ vội vàng che người lại, những người khác cũng nín thở.

Những người đó dường như không để ý đến họ, Khương Từ nắm chặt khẩu súng trong tay.

Qua một lúc lâu, có người mở cửa xe hàng, Nghiêm Sở mơ hồ nhìn thấy bên trong hình như có rất nhiều hộp.

"Đều là ma túy?" Nghiêm Sở nhíu mày, thấp giọng hỏi.

"Không chắc có súng."

Có vẻ như không có nhiều người ở bên kia nên theo kế hoạch ban đầu, đội SWAT sẽ đi trước, sau đó đội chống ma túy sẽ hành động, tốt nhất là lấy được tang vật.

Sau khi Khương Từ đưa ra ám chỉ cho các thành viên trong đội phía sau, chuẩn bị hành động, Nghiêm Sở ở bên cạnh nhẹ nhàng nắm lấy tay y, hai người đan chặt mười ngón tay vào nhau, sau đó nhanh chóng tách ra. Không có nhiều lời, chỉ cần một ánh mắt, liền hiểu ý nghĩa trong đó.

"Lên." Thấy đối phương hơi mất cảnh giác, Khương Từ nắm chặt thời cơ, cùng mọi người xông lên, chỉ trong vài giây đã bao vây đoàn người.

"Không tốt! Có mai phục!" Người đàn ông áo đen trong số họ nhận ra có điều gì đó không ổn, nhảy xuống xe muốn chạy trốn, nhưng đã quá muộn, gã dứt khoát rút súng ra bắn về Khương Từ đang đứng trước mặt gã.

Thân thể cong xuống thành hình vòng cung, Khương Từ khéo léo tránh đòn công kích, sau đó đứng dậy, không chút do dự bóp cò bắn một phát vào trong xe, viên đạn xuyên thẳng qua kính xe, phát ra tiếng kêu răng rắc, rồi sượt qua tay lái đâm vào cánh tay của người đàn ông.

Ngay khi gã đàn ông bị ăn đau, hơi mất lái, đã bị Nghiêm Sở một cưới đạp rơi súng, sau đó kéo người xuống xe và còng hai tay lại.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...