Chương 16: Lên Giường
Bữa sáng đầu tiên bắt đầu.
Nhạc Mễ với Jen cùng Jenica cùng vào bếp nấu bữa sáng. Mọi người thì đều ở bàn chờ thức ăn.
Jenica phục Nhạc Mễ rửa rau và mấy chuyện vặt . Nhạc Mễ thì giữ vị trí bếp trưởng , cậu nêm nếm cho hợp khẩu vị phương Đông. Jen thì vụng về nhất nên chỉ đứng đó trang trí thức ăn và bưng lên cho mọi người.
Tính tắc - tích tắc....
Cuối cùng , bàn ăn đã đầy màu sắc của thức ăn , trông vô cùng đẹp mắt và tinh xảo.
Bà Ánh ( mẹ Lâm Viêm ) nhìn mọi thứ ngay ngắn liền cười híp cả mắt , gương mặt thể hiện sự hài lòng vô cùng.
Jenica đến ngồi , bà vỗ đầu "Nhìn là biết một tay con nấu phải không ?" - Câu nói như cái bàn cân , nhưng cái bàn cân này hình như chỉ nghiêng về phía Jenica. Còn hai người kia chỉ ăn hại.
Cô nhìn bà , liền lập tức xoay bàn cân về phía khác "Không đâu ạ ! Nhạc Mễ đã nấu tất cả ạ"
Bà ngưng cười , vẻ mặt lập tức trở lại với vẻ quý bà khó tính ( Lão Phật Gia ) , đưa đũa gấp một miếng đưa vào miệng. Cảm thấy món ăn rất ngon , ngon vô cùng nhưng những lời khen ấy sẽ không một ai biết được. Ăn xong bà từ tốn đưa mắt tới Nhạc Mễ "Những thứ này là do cậu nấu ?"
Cảm giác run sợ từ nãy giờ vẫn chưa dứt , bây giờ câu hỏi kia thực sự khiến cậu muốn bỏ chạy , nhìn vào mắt bà như một con gà mới nở nhìn mẹ mình , giọng run rẩy đáp lại "Dạ ! Con...đã..nấu."
"Lần sau nhớ đừng quá nhiều nước , như thế canh sẽ không ngọt" nói rồi bà nhìn mọi người vui vẻ "Ăn đi"
Mọi người bắt đầu ăn dưới sự im lặng. Hình như chỉ có bà , Jenica , Thiên Lạc và Đường Hi nói chuyện. Không khí vô cùng u buồn.
Nhạc Mễ từ lúc chấp vẫn tới giờ vẫn còn đang sôi sục . như lụm được vàng , cậu cứ tưởng sẽ không được nhắc đến nhưng báy giờ lại có chút hi vọng. Trong suy nghĩ vẫn dáy lên "Bà ấy nói thế là muốn mìn cải thiện hơn ? Bà ấy quan tâm mình ? Bà ấy chấp nhận rồi ?" Và nó cứ thế liên tục lướt qua khiến cậu cứ ngồi cười một mình.
Lâm Viêm thấy cậu tủm tỉm , lạ thường , anh gắp một miếng thức ăn vào chén cậu , đưa đầu nói nhỏ đủ 2 người nghe "Vợ anh nấu ăn ngon lắm"
Đang cúi đầu , giờ thì chắc không thể ngẩn lên được nữa. Hai gò má cũng đỏ bừng lên vì nóng.
----------------------
Đến chiều , theo bổn phận "con dâu" , Nhạc Mễ pha một tách trà bưng ra vườn hoa nơi bà đang trò chuyện cùng Jenica.
Jenica thấy cậu đi đến liền háo hứng , đứng lên "Tới đây"
Lão huyền bà ngồi nhìn cậu với nửa con mắt , trong lòng cũng không vui vẻ gì về sự xuất hiện này "Cảm ơn". Hai từ nghe có vẻ nền nả mà sao lại rất sắc sảo , có chút không thích không ưng bụng.
Nhạc Mễ bưng đến đặt trước mặt bà , giọng điệu lễ phép mời trà "Con mời mẹ "
Nghe đến từ "mẹ" như là trời rầm , bà biến đổi sắc mặt thể hiện sự khinh bỉ.
Bình luận