Chương 15: 🐟 Chương 14: Mảnh vỡ kí ức
Edit: Yeekies
"Cậu thật là kẻ may mắn." Biên Tinh Lan trầm giọng qua điện thoại, giọng đầy kinh ngạc: "Thù Nhi vốn chẳng bao giờ chịu rời khỏi nhà, thế mà lại đồng ý bay tận đây, đúng là chuyện lạ."
Khóe miệng Tần Du Trì nhẹ nhàng cong lên: "Cảm ơn Biên tổng."
"Thôi đi, đừng có khách sáo, nghe mà nhàm tai."
Biên Tinh Lan hỏi: "Vai diễn này của cậu đóng máy rồi à?"
"Đúng vậy."
Biên Tinh Lan phẩy tay, giọng chuyển sang tò mò: "Cậu định làm gì sau khi đóng máy? Rủ Thù Nhi đi hẹn hò chăng?"
"Tôi định mời ngài Lâm đi dạo biển, không biết cậu ấy có đồng ý không." Tần Du Trì trả lời.
Biên Tinh Lan cười khẽ: "Lòng dạ Tư Mã Chiêu của cậu hiện rõ cả ra mặt rồi, còn giả bộ lịch sự gọi 'ngài Lâm', giả tạo quá."
"Cậu ấy có vẻ... không thích tôi gọi thẳng tên." Tần Du Trì giải thích.
"Vậy thì lén gọi, đồ ngốc!" Biên Tinh Lan trợn mắt, giọng đanh lại: "Nắm bắt cơ hội đi, nhưng đừng để lỡ việc quay phim."
"Được, tôi biết rồi."
Cúp điện thoại, Tần Du Trì đứng dậy khỏi giường, bước tới cửa sổ kéo rèm.
Cảnh sắc đảo Sa Mai tựa tranh vẽ, biển xanh thẳm lấp lánh dưới nắng, làn sóng vỗ nhẹ vào bờ cát trắng. Mùa du lịch chưa tới, khách thưa thớt nên đoàn phim mới chọn nơi này để ghi hình.
Ý định mời Lâm Thù ra biển của hắn không phải không có lý do.
Tần Du Trì có một cảm giác kỳ lạ quen thuộc. Lâm Thù thích dạo biển, thích đi chân trần trên cát, không thích hắn đi sau lưng. Nếu hắn cố ý làm vậy, Lâm Thù sẽ nhíu mày, nắm tay kéo hắn đi.
Bàn tay ấy trong mộng mịn màng mà chân thật đến lạ, ấm nóng vì khí biển ẩm ướt. Làn da mỏng manh như cánh ve, khiến hắn chẳng dám siết chặt, sợ để lại vết hồng. Hắn không muốn phá hỏng bất cứ nét đẹp nào trên người Lâm Thù, chỉ dám nắm thật nhẹ.
Bốn bức vắng lặng, cả hòn đảo như chỉ còn lại hai người.
Họ bước chậm dưới ánh hoàng hôn, nắng chiều dát vàng lên vai Lâm Thù, rực rỡ như tranh. Hắn liếc mắt nhìn trộm, thấy đôi môi hồng phơn phớt của Lâm Thù, tim đập nhanh hơn, tiếng thình thịch vang lên bên tai như trống trận.
"Em đưa anh ra đảo nghỉ dưỡng, anh lại chẳng tình nguyện vui vẻ gì, thật nhàm chán." Lâm Thù bất mãn càu nhàu oán giận.
Tần Du Trì biết rõ trong mơ hắn không hề miễn cưỡng, ngược lại còn háo hức khôn tả.
Nhưng hắn chẳng phản bác lời Lâm thù nói, cứ như một trí tuệ nhân tạo, im lặng như kẻ ngốc, căn bản sẽ không trả lời.
"Im thin thít không nói lời nào thế? Em sẽ đuổi việc thằng tiểu trúc mã của anh đấy!" Không được hắn đáp lại, Lâm Thù giận dữ dọa nạt.
Tiểu trúc mã?
Ai là tiểu trúc mã của hắn?
Tần Du Trì suy đoán, liên hệ tới câu "hội âm nhạc" lúc trước của Lâm Thù, mới miễng cưỡng đoán ra người anh đang nhắc tới có thể là Đào Liễm.
Bình luận