Chương 75: Tình yêu nảy sinh (2) - Góc nhìn của Biên Tinh Lan
Trans: Yeekies
Đêm đã về khuya, Đào Tử Điềm cảm thấy mệt mỏi vô cùng, đôi mắt nặng trĩu như có ngàn cân, gương mặt áp sát vào chiếc gối mềm, suýt chút nữa là không thể chịu đựng nổi nữa rồi, chỉ trong chớp mắt cậu đã chìm vào giấc ngủ say.
Biên Tinh Lan dường như muốn bù đắp cho những đêm xa cách, dù đã làm bao nhiêu lần đi chăng nữa vẫn cảm thấy chưa đủ. Mãi đến khi Đào Tử Điềm yếu ớt lên tiếng cảnh cáo: "Em thực sự nổi giận đấy!", hắn mới chịu dừng lại.
Mùi hương phảng phất trên gối vừa quen thuộc lại vừa xa lạ, đó chính là mùi hương đặc trưng của Biên Tinh Lan.
Đào Tử Điềm khẽ hít một hơi thật sâu, những dây thần kinh mệt mỏi bỗng chốc trở nên hưng phấn lạ thường, không kìm lòng được mà lăn qua một vòng, đắm chìm trong thứ hương thơm ấm áp này.
Cậu lăn thêm hai vòng nữa, bỗng eo bị một vòng tay mạnh mẽ ôm chặt lấy, kéo vào lòng ngực ấm áp.
"Đừng ngọ nguậy nữa, ngủ đi." Biên Tinh Lan khẽ áp môi vào tai Đào Tử Điềm thì thầm, giọng nói dịu dàng như gió thoảng.
Hơi thở ấm áp khiến vành tai cậu rung nhẹ, mang lại cảm giác ngứa ngáy khó tả.
Đào Tử Điềm giãy giụa đôi ba lần, rồi mới xoay người đối diện với Biên Tinh Lan, điều chỉnh lại tư thế ngủ thoải mái, ngáp một cái thật dài rồi nhắm mắt lại: "Chúc ngủ ngon."
"Ngủ ngon, Tiểu Đào." Biên Tinh Lan cúi đầu xuống, đặt một nụ hôn nhẹ nhàng lên trán cậu.
Ngay sau đó, tiếng thở đều đều vang lên từ vòng tay hắn. Biên Tinh Lan vẫn mở mắt, ánh mắt đăm đăm nhìn vào mái tóc mềm mại của Đào Tử Điềm.
Đào Tử Điềm co tròn người trong vòng tay hắn, lưng cậu nhấp nhô nhẹ nhàng dưới bàn tay ấm áp. Mọi thứ lúc này đều chân thực và vững chãi đến lạ thường.
Nhưng Biên Tinh Lan lại không thể nào chợp mắt được.
Dù Đào Tử Điềm đã ngủ say từ lâu, hắn vẫn nhẹ nhàng vỗ về lưng cậu, như thể đang dỗ dành một đứa trẻ như ngày xưa.
Tiếng thở của Đào Tử Điềm khi ngủ khá to, bởi đôi môi cậu vô thức hé mở, phả ra hơi thở nóng hổi. Hơi thở ấy phả vào cổ hắn, mang lại cảm giác ấm áp khó tả.
Đáng yêu quá.
Trước đây, Biên Tinh Lan thường lén động lòng trước cảnh tượng này, hay véo nhẹ má Đào Tử Điềm khi cậu ngủ. Nhưng giờ hắn không muốn làm thế nữa, muốn đợi đến tảng sáng khi Đào Tử Điềm tỉnh giấc, mới véo vào đôi má mềm mại ấy.
Biên Tinh Lan nhắm mắt lại, khóe miệng nở nụ cười, muốn siết chặt vòng tay ôm lấy cậu hơn, nhưng lại sợ làm Đào Tử Điềm giật mình tỉnh giấc.
Ánh trăng lạnh lẽo chiếu qua khung cửa sổ. Bãi cỏ bên ngoài giờ đã bằng phẳng, không còn là mê cung quanh co như trước nữa. Không gian bên ngoài ngôi nhà yên tĩnh đến lạ thường. Khi gió thổi qua, không còn nghe tiếng xào xạc như những lời thì thầm ma quái.
Biên Tinh Lan từng có một nỗi ám ảnh hoang tưởng và cưỡng chế đối với mê cung. Ban đầu, nó là thứ khiến hắn khiếp sợ, nhưng sau này lại trở thành tấm khiên bảo vệ hắn.
Bình luận