Chương 82: Ngoại tuyến học đường - Bạn trai

Trans: Yeekies

Cánh cửa đóng lại ngăn gió lạnh tràn vào, pháo hoa rải rác khắp mặt đất trong lối vào hẹp và yên tĩnh.

Tần Vu Trì cúi đầu, nghiêng đầu nhìn lọn tóc trên đầu Lâm Thù, ánh mắt vẫn bình tĩnh: "Lâm Thù, năm mới vui vẻ."

Đây là lần đầu tiên Tần Vu Trì không gọi cậu là "bạn học Lâm Thù" mà chỉ gọi tên cậu. Lâm Thù cảm thấy má mình nóng bừng, hơi nóng như muốn xuyên qua quần áo, dính chặt vào da thịt.

Lâm Thù mím môi, cố gắng ngẩng đầu lên, cậu lùi ra xa.

Bàn tay của Tần Vu Trì đột nhiên đưa lên, nhẹ nhàng vuốt tóc cậu đẩy ra sau, đầu ngón tay lướt đến vành tai cậu nhẹ nhàng xoắn lại.

"Sao đột nhiên lại về nhà?" Tần Vu Trì thấp giọng hỏi.

Giọng điệu của Tần Vu Trì thay đổi không giống bình thường, bỗng trở nên cứng nhắc và có phần mơ hồ.

Tim cậu đập thình thịch.

Lâm Thù nắm chặt áo len của Tần Vu Trì, nói một cách khoa trương: "Tôi đương nhiên về nhà của mình, tôi muốn về lúc nào cũng được!"

Rất nhanh, Lâm Thù nghe thấy tiếng cười khẽ từ trên cao truyền xuống, sắc mặt cậu càng thêm nóng, dùng giọng điệu hung ác hòng che giấu sự bối rối: "Cậu cười cái gì chứ?!"

"Không có gì." Tần Vu Trì vẫn mỉm cười, giơ tay lên ôm chặt lấy Lâm Thù.

Mùi hương của hoa diên vĩ cực kỳ nồng nặc, giống như thuốc độc, khiến Lâm Thù choáng váng.

Sau khi ôm không biết bao lâu, lòng bàn tay của Lâm Thù đầy mồ hôi, để lại những dấu vết hơi sẫm màu trên chiếc áo len xám của anh.

Lâm Thù vừa động đậy một chút, Tần Vu Trì lập tức buông tay cậu ra, hắn lùi lại một bước.

Tần Vu Trì vừa rồi còn ôm chặt cậu giờ đột nhiên lùi lại, sự nồng nhiệt cũng dần tan biến.

Lâm Thù vẫn chưa quen nên nắm lấy áo len của Tần Vu Trì, tức giận nói: "Sao cậu lại lùi ra xa?"

Tần Vu Trì sửng sốt một lát, sau đó quay lại ôm chặt Lâm Thù: "Xin lỗi, tôi nghĩ em sẽ thấy khó chịu, em sẽ không thích như vậy."

Rõ ràng là thích.

Lâm Thù không trả lời mà vùi đầu vào lồng ngực rộng lớn, nhẹ nhàng hít hà.

Bùm--

Vào nửa đêm, tiếng pháo hoa vang lên bên ngoài ngôi nhà.

Nghe thấy giọng nói, Lâm Thù cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, đối diện với ánh mắt của Tần Vu Trì. Sự ngây thơ trong đôi mắt đó đã không còn nữa, thay vào đó là cảm xúc sâu sắc tràn đầy sự hung hăng.

Rất nhanh, cảm xúc lắng xuống, Tần Vu Trì mỉm cười hỏi: "Bạn học Lâm Thù, cậu có muốn cùng tôi đi đốt pháo hoa không?"

Cảm giác áp bách thoáng qua, nhưng Lâm Thù vẫn thấy rõ, cậu nhíu mày hỏi thẳng: "Ánh mắt vừa rồi của cậu là sao đấy?"

Tần Vu Trì im lặng một lát rồi đáp: "Bởi vì tôi muốn hôn cậu."

Hôn?!

Tiến triển này có quá nhanh không, Lâm Thù không thể tiếp nhận được, cậu thoát khỏi vòng tay của Tần Vu Trì, cảnh cáo: "Không được hôn."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...