Chương 8: Đứng về phía em
Ngu Tri Di nói dối, cậu có quen Mạnh Sàn.
Nhưng chỉ là quen biết đơn phương.
Bởi Mạnh Sàn có lẽ không hề biết cậu.
Lần đầu tiên cậu gặp được Mạnh Sàn là vào mùa hè năm cậu lớp 10.
Đêm tối, ở một toà nhà bỏ hoang, tiết trời khô nóng.
Đám người Lộ Lê lôi kéo cậu đến một khu nhà bỏ hoang ở trong trường, Ngu Tri Di bị bọn chúng dùng tay chân đấm đá, nắm tóc ép mặt cậu xuống mặt đất cọ xát.
Khi ấy Ngu Tri Di nhỏ gầy yếu ớt, vóc dáng so với bạn học cùng trang lứa lùn hơn rất nhiều. Tóc mái loà xoà che đi phần lớn gương mặt, cậu rất sợ người khác, không thích giao tiếp, hận không thể co mình trong một góc âm thầm mục nát.
Cậu đã tê dại với nỗi đau, lúc bị đánh cũng chỉ lặng lẽ để mặc những vết thương loang lổ trải đầy trên mặt, đôi mắt vô hồn nhìn chằm chằm vào cây ngô đồng ngoài cửa sổ.
Bên ngoài bầu trời chỉ là một màu đen.
Cây ngô đồng cũng là một màu đen.
Mọi thứ đều là màu đen.
Sau khi Lộ Lê cùng đám người đánh xong rồi bỏ đi, Ngu Tri Di nằm liệt trên nền đất. Ánh mắt cậu đờ đẫn trân trân nhìn trần nhà. Trong dãy nhà bỏ hoang, sự yên lặng như một lưỡi dao cùn, từng chút từng chút một cứa lên dây thần kinh của Ngu Tri Di.
Cậu lúc này mới chậm rãi cảm nhận được đau đớn.
Nỗi đau thể xác và tinh thần cùng lúc kéo đến, khiến từng nhịp thở vốn thong thả của cậu dần trở nên gấp gáp, hơi thở chen chúc đan xen, cậu bắt đầu thở dốc từng cơn.
Cậu muốn khóc. Nhưng nước mắt lại chẳng rơi.
Ở tột cùng của đau đớn, trong mắt cậu, cây ngô đồng bắt đầu vặn vẹo thành những bóng đen quái đản. Cậu khó nhọc bò dậy, chậm rãi lê bước ra khỏi khu nhà hoang.
Đập vào mắt chỉ toàn là màu đen ngột ngạt đến không thở nổi.
Ngu Tri Di thở không ra hơi, ánh mắt chết lặng mà trống rỗng.
Cậu không biết mình đã đi lên sân thượng bằng cách nào.
Cậu đứng ở trên sân thượng, nhìn xuống là khoảng không vô tận, phản chiếu trong tầm mắt u ám của cậu là rất rất nhiều bàn tay.
Những bàn tay dính máu, từng đôi từng đôi, trắng bệch và vặn vẹo, thi nhau vươn ra muốn kéo lấy cậu, dẫn cậu tới một thế giới không tưởng, một xã hội không còn đau đớn.
Ngu Tri Di rất sợ đau.
Hai chân cậu chầm chậm bước tới mép sân thượng.
Cậu có thể cảm nhận được gió.
Ngay trong khoảnh khắc rơi xuống, cậu bị một đôi tay túm trở lại.
Người vừa đến mặc đồng phục học sinh, ngũ quan sắc lạnh mà vô tình, đến giọng nói cũng lạnh nhạt.
"Cậu đang làm gì đó?"
Ngu Tri Di ngốc nghếch nhìn nam sinh trước mặt còn cao hơn cậu một cái đầu này, không nói nên lời.
Bình luận