Chương 84: 84
Giản Tùy Anh trước nay luôn là người quyết đoán, đã nói là làm.
Hắn cầm lấy điện thoại gọi cho Giản Tùy Lâm.
Bên kia vừa vang hai tiếng đã có người nhấc máy, tựa như luôn trực chờ cuộc gọi này.
“Anh…”
Giản Tùy Anh ngắt lời nó, “Mày nghe tao nói đây. Mày muốn gì tao cho mày hết, không chỉ 50%, trong tay tao có 67% cũng cho mày sất, có chia lại tao cũng không cần. Từ nay về sau công ty không liên quan đến tao nên mày thích áp đặt gì là chuyện của mày. Ngoài ra, tao cũng không muốn lãng phí thời gian nói chuyện giá cả, cứ tính theo giá thị trường đi, chừng nào chuẩn bị tiền xong xuôi, chúng ta ký hợp đồng, càng nhanh càng tốt.”
Giản Tùy Anh im lặng hồi lâu mới nói, “Em không thể gom được nhiều như vậy trong thời gian ngắn.”
“Đó là chuyện của mày. Mày giỏi lắm mà nên tự nghĩ đi.” Dứt lời Giản Tùy Anh liền cúp máy. Nếu có thể hắn chỉ mong đời này mình không phải nghe giọng nói này thêm lần nào nữa.
Ngày đó rời khỏi công ty, Giản Tùy Anh trong xe quay đầu nhìn lại sản nghiệp mình đã một tay gầy dựng, trong lòng ngũ vị tạp trần.
Lúc gom góp tài chính đăng kí thành lập hắn cũng bằng tuổi Lý Ngọc bây giờ, hai mươi mốt. Ngày ấy hắn chán ghét việc học, dã tâm hừng hực xây dựng sự nghiệp ngay từ trên ghế nhà trường. Sau đó nhờ một thân gan dạ sáng suốt, hắn đã đưa công ty đi vào hoạt động sớm hơn dự kiến, rồi không biết trải qua bao nhiêu đau khổ, vấp ngã bao nhiêu lần mới có được quy mô như ngày hôm nay. Hồi tưởng lại tám năm qua, chuyện ngu dại nào cũng đã trải, hắn sẽ không bao giờ ngờ rằng mình cũng sẽ có ngày thất bại trong tay hai thằng nhóc hai mươi mốt.
Duy chỉ một điều hắn cảm thấy may mắn, chính là hắn không phải không chấp nhận thất bại như mình tưởng. Có lẽ việc chịu nhiều tổn thương liên tiếp đã khiến tính tình của hắn trở nên trầm tĩnh hơn rất nhiều. Nếu được trở lại quá khứ, hắn sẽ không ngần ngại đá văng hai thằng nhãi kia xa nhất có thể.
Dù sao hắn vẫn còn trẻ, còn rất nhiều tám năm nữa, còn rất nhiều mối quan hệ huyết mạch, chỉ cần nghỉ ngơi một thời gian, hắn sẽ một lần nữa làm lại từ đầu. Hắn cam đoan mình sẽ lại là một Giản đại thiếu gia người người ngưỡng mộ.
Giản Tùy Anh tự giễu cười cười, những uất ức đè nặng đáy lòng bỗng chốc được giải phóng.
Cút mẹ nó đi Lý Ngọc, ông đây sẽ lại lần nữa trở về cuộc sống tiêu sái của ông.
Qua hôm sau, Giản Tùy Anh chính thức hết đồ thay, cần phải về nhà lấy thêm quần áo.
Hắn cũng dẫn theo Tiểu Chu vì không muốn trở về nơi ấy một mình, mặt khác cũng vì không thích tự tay thu dọn.
Tới lúc mở cửa hắn liền chết sững.
Hệ thống sưởi trong nhà đều hoạt động, hiển nhiên là luôn có người ở.
Lý Ngọc mang dép lê cùng đồ ở nhà từ trong bước ra, ngay khi nhìn thấy hắn và Tiểu Chu, sắc mặt cậu thoắt chốc trở nên khủng bố.
Bình luận