Chương 1: Lăng Mộc, cậu bất quá chỉ là một nam nhân tư đưa tới cửa mà thôi

  Ngày 13 tháng 10 trời chuyển mưa nhỏ chạng vạng tối trời mưa, vừa vặn ướt nhẹp đường cái. Sáu giờ, Lăng Mộc khoác khăn lụa mỏng đi ra cửa nghênh đón Cao Phi. Nếu như không phải hắn không vui, có lẽ giờ phút này cậu đã sớm xuất hiện ở sân bay. Hắn đi công tác một tuần lễ đối với cậu dài như một năm. Làm sao Mộc Lăng có thể chịu được khi hắn xuống máy bay người thứ nhất nhìn thấy lại không phải là cậu. Nhưng trong điện thoại, hắn lạnh như băng trấn trụ cậu, ba ngày không nhận điện của cậu, cậu ko còn cách nào khác đành phải thỏa hiệp với hắn. Đúng 7h, Cao Phi xuất hiện trong tầm mắt, mặc chiếc áo khoác ngoài màu vàng nhạt cậu đã chuẩn bị cho hắn. Cậu tung tăng như con chim nhỏ chạy về phía hắn, trong miệng kêu tên của hắn: "Cao Phi, Cao Phi." Hận giờ phút ko thể ở trong ngực hắn cảm thụ nhiệt độ cơ thể hắn. Hắn nghe thấy thanh âm của cậu liền ngước mắt, có lẽ không nghĩ tới cậu sẽ ra đón hắn, ánh mắt lập tức chuyển thành lãnh đạm. Nhìn Mộc Lăng chạy về phía hắn, hắn rất bình tĩnh dịch người muốn trốn tránh cái ôm của cậu, thể hiện rõ ràng sự chán ghét. Có lẽ hắn cả đời này cũng không muốn quay về nơi này với cậu. Cậu nhìn không sót một điều gì, cũng không nguyện vạch trần, huống chi đây không tính là tổn thương, mặt dày mày dạn vẫn tiếp tục đi lên, tiếp tục biểu đạt tưởng niệm của cậu, "Cao Phi, em nhớ anh." Cậu không có cách nào không nghĩ đến hắn, nam nhân duy nhất đời này cậu yêu. Ôm thân thể không hề có phản ứng, dù cho như vậy cao lớn, cũng không có nửa điểm ấm áp cho cậu. Hắn lập tức gượng gạo dùng tay kéo cậu tách hắn một khoảng cách, mặt không chút thay đổi nói: "Về nhà đi!"

Mộc Lăng vẫn như cũ khuôn mặt tươi cười chào đón, bởi vì câu nói về nhà kia, cậu biết hắn cử chỉ vô tâm, càng biết rõ hắn thực lòng ko muốn nói vậy... về nhà, Cao Phi, chúng ta về nhà. Phòng tắm truyền đến ào ào tiếng nước chảy, cậu mải miết sắp xếp lại hành lý của Cao Phi. Cậu biết rõ, hắn đi công tác ko mua quà gì cho cậu, hắn luôn nói Mộc thiếu gia có tiền có thế, có cái gì là ko mua được, có cái gì là không chiếm được, cần gì phải làm điều thừa, làm phiền đến hắn. Lúc đó, lời nói của hắn mang theo châm chọc, ánh mắt bén nhọn. Bình thường hắn rất ít nói với cậu như vậy, cậu luôn sợ hãi, cậu biết rõ đây là hắn cố tình làm tổn thương mình. Cho dù Mộc Lăng muốn nói, cậu có thể mua được ngàn vạn thứ tốt, cũng ko bằng một thứ hắn mua cho cậu. Nhưng khi nhìn đến hắn cùng với ánh mắt khác lạ ngày thường, cậu cũng chỉ có thể chùn bước. Hắn vẫn không thể quên được phương thức năm đó cậu đối xử với hắn, có tiền có thế nhưng thật ra là ngấm ngầm hại người. Năm ấy, cậu cùng cha tham gia một cuộc đấu thầu, tại đó lần đầu tiên nhìn thấy Cao Phi. Hắn một thân tây trang, như ánh mặt trời tự tin trước mặt mọi người. Cậu đã từng xem qua một quyển sách tâm lý, cái gì gọi là nhất kiến chung tình, đó chính là nam nữ đều ở vào thời kỳ động dục, mặt đối mặt, vì vậy liền có nhất kiến chung tình. Cậu nghĩ ngày đó nhìn thấy Cao Phi hormone của cậu hẳn là dị thường tăng vọt, cậu vội vội vàng vàng muốn hắn nhớ kỹ mình. Mộc Lăng còn nhớ sau khi đấu thầu kết thúc, cậu liền cười hì hì xuất hiện trước mặt Cao Phi. Tại cửa hội trường, tựa như một con thú chỉ chờ con mồi vào cửa. Sau khi kết hôn cùng Mộc Lăng, Cao Phi thường xuyên nói, Mộc Lăng, nếu như biết rõ khi đó cậu coi trọng tôi, hơn nữa sẽ dùng phương thức xấu xa như vậy để lấy được tôi, tôi thề khi đó sẽ cự tuyệt nói với cậu một câu. Thế nhưng cậu chỉ cười cười nói, Cao Phi, em yêu anh, ngoại trừ mỗi thời mỗi khắc đối với hắn biểu đạt tình yêu của cậu, cậu đã không biết phải làm gì. Sau cuộc gặp mặt ở hội trường, chúng ta đã trở thành bằng hữu sơ giao, nhưng cậu làm sao dễ dàng chấp nhận làm quân tử chi giao. Cậu hướng cha của cậu yêu cầu. Từ lúc chào đời tới nay đây là lần đầu tiên cậu thực sự muốn một điều từ trong lòng. Có tiền có thế ko phải cậu, mà là cha của cậu, chủ tịch tập đoàn Thiên Hành, người dưới 1 người trên vạn người ở thành phố A. Ở đây không có chuyện gì ông ko làm được, huống chi là bảo bối của ông lần đầu tiên khẩn cầu gì đó. Mộc Lăng thừa nhận, cậu biết rõ phương thức của cha cậu có chút quá đáng, nhưng khi đó Cao Phi đối với cậu không có bất kỳ niệm tưởng nào, mà cậu chỉ nghĩ nhanh nhanh trở thành vợ của Cao Phi. Cậu không ngăn cản ngược lại vui mừng khi chuyện thành công. Cao Phi cứng mềm đều ko chịu thua, cha đành phải dùng một chiêu cuối cùng. Ông cho người bắt cóc cha mẹ Cao Phi để uy hiếp. 

  Cao Phi vạn bất đắc dĩ phải cùng bạn gái chia tay để cưới cậu. Thế nhưng coi như trả thù, tại hôn lễ, thời khắc Cao Phi trao nhẫn cưới cho cậu liền nói: "Mộc Lăng, đừng nói sẽ yêu cậu, ngay cả hạnh phúc tôi cũng sẽ không cho cậu, tôi sẽ cả đời hận cậu, cho đến ngày nào đó cậu chết đi." Chắc chẳn hắn hận cậu đến cực điểm, trong ngày đại hỉ, hắn không chỉ nói hận cậu mà còn nói đến chết chóc. Nhưng cậu lại nước mắt lưng tròng nhìn hắn nói: "Không quan hệ, Cao Phi, em yêu anh là được, hạnh phúc em cho là tốt rồi, chỉ cần anh ở bên em đến ngày nào đó em chết đi." Mộc Lăng cầm quần áo từng cái từng cái gấp lại, nội y, áo sơ mi, áo khoác, cà vạt. Gấp quần áo so với người ở quầy bán hàng còn thuần thục hơn. Từ nhỏ cậu không lo chuyện cơm áo, sau khi gả cho Cao Phi bắt đầu học như thế nào trở thành một người vợ tốt. Cao Phi từ phòng tắm đi ra, vây quanh là khăn tắm trắng noãn gợi cảm vô cùng, không có liếc mắt nhìn cậu đang sắp xếp hành lý, trực tiếp lên giường. Cậu không có biện pháp giả bộ như cảm giác gì cũng không có, vội vội vàng vàng cất dọn quần áo của hắn, tắm rửa rồi cũng bò lên giường. Đụng phải thân thể hắn, cậu như con rắn chui vào trong ngực hắn, hắn muốn đem cậu đẩy ra, không có đêm nào hắn ôm hắn ngủ. Mà cậu lại nhất quyết không tha, gắt gao quấn quanh, ở trong ngực hắn làm nũng."Cao Phi, có nhớ em ko?"

  Cậu không có cách nào dưới ánh mặt trời sáng rực rỡ hoặc là dưới ánh đèn sáng ngời hỏi hắn vấn đề này, cậu chỉ dám ở thời điểm tắt đèn, đưa tay không nhìn thấy năm ngón hỏi hắn. Cao Phi hiển nhiên là chán ghét vấn đề này, dùng sức muốn đẩy cậu ra. Mà cậu lại linh hoạt đưa tay vào trong áo ngủ của hắn sờ loạn, rốt cục hắn bắt đầu có phản ứng, trở tay bắt lấy bàn tay không an phận của cậu, đôi mắt giống như mở to. Mộc Lăng giống như con gà con khanh khách cười, vô cùng vui vẻ. Dán sát vào lồng ngực của hắn, tràn đầy mê hoặc, "Cao Phi, anh có nhớ em không?" Mọi người đều nói trong dục vọng nam nhân đều không lý trí, cậu kỳ vọng Cao Phi có thể không để ý lý trí nói cho cậu biết một từ, nhớ. Thế nhưng hắn đột nhiên xoay người đem cậu đè ở phía dưới, trong mắt có ẩn nhẫn, có dục vọng, có phẫn uất, nhưng là thật nhiều chán ghét. Cậu nhìn thấy trong mắt hắn, từ tận sâu bên trong hắn, cho dù là lúc này Cao Phi vẫn có thể tỉnh táo biết rõ hắn hận cậu. Cậu muốn trốn chạy, nhưng bản năng lại lựa chọn đến gần. Ôm eo của hắn, cậu đem nước mắt chảy ngược vào trong lòng. Có lẽ ngay từ đầu, cậu vốn ko có quyền được chảy nước mắt. Lần nữa mở mắt, cậu đã mỉm cười sáng sủa. Nhưng Cao Phi lại cực kỳ chán ghét cậu, giống như một loại trả thù, cuối cùng một khắc nói bên tai cậu: "Mộc Lăng, cậu bất quá là nam nhân tự đưa tới cửa mà thôi." Đúng vậy, cậu bất quá là nam nhân tự đưa đến cửa, cho dù là đêm tân hôn, chồng của cậu cũng vì bị cậu hạ dược mới thật sự cùng cậu có quan hệ xác thịt. Nếu không phải tình thế bất đắc dĩ, cậu cũng sẽ không làm như vậy. Thời điểm hắn say như chết, cậu đã thử đến gần, thế nhưng hắn luôn nhận ra hương vị của cậu, tránh xa cậu. Cậu vạn bất đắc dĩ đành phải bỏ thuốc vào canh giải rượu của hắn. Ngày hôm sau Cao Phi lại một lần nữa miệt thị cậu. Hắn nhìn thân thể trần truồng của mình, mặt lộ vẻ khinh bỉ nói với cậu: "Mộc Lăng, cậu cần gì làm điều thừa, chẳng lẽ còn sợ tôi là Liễu Hạ Huệ?" Cậu cũng là sau khi có được thỏa mãn, liền giống như mèo lười, cười cười lắc đầu, không đáng tranh luận. Hắn nhất định là bị phương thức của cậu làm tức giận vô cùng nên mới nghĩ một đằng nói một nẻo để bảo hộ tự tôn của mình. Thế nhưng Cao Phi, lúc anh thần trí thanh tỉnh, ko có tác dụng của ngoại lực, anh thực sự có thể ân ái cùng em sao? Đáp án dĩ nhiên là không, cho nên em sao có thể mạo hiểm.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...