Chương 2: Đáng đời
Khi tỉnh lại, trời đã sáng. Cậu luôn luôn ngủ muộn dậy sớm. Cao Phi bởi vậy rất oán hận cậu. Từ lúc bắt đầu lấy hắn, cậu luôn bất chấp cảm thụ của người khác, ở trong phòng của mình cố tình làm bậy, cậu không thích giường. Cậu có thói quen khi rời giường sẽ tạo ra tiếng động rất lớn, Cao Phi sau khi bị cậu làm tỉnh giấc sẽ luôn nhìn chằm chằm cậu. Ánh mắt như đao, ngôn ngữ như mũi tên, chỉ sợ cậu không mình đầy thương tích, hắn nói: "Mộc thiếu gia người rảnh rỗi, chẳng lẽ thời gian nghĩ thay người khác một chút cũng ko có sao?" Lúc trước cũng đã nói cậu rất sợ hắn gọi cậu là Mộc thiếu gia, lạnh nhạt, châm chọc mà bài xích. Cậu trưng ra khuôn mặt tươi cười, vô cùng sáng lạn, cậu tin tưởng nụ cười của cậu có thể lấn át cả ánh sáng mặt trời, chỉ là dù thế nào cũng ko chiếu tới tâm khảm Cao Phi. Cậu dán lại gần người hắn: "Đánh thức anh có phải không?" Cậu về sau sẽ chú ý một chút, người hảo hảo ngủ tiếp. Mộc Lăng đi chuẩn bị điểm tâm." Sau đó hôn lên mặt hắn. Mà Cao Phi mỗi một lần đều là híp mắt, đem nước miếng của cậu lau sạch, quay đầu buồn bực ngủ tiếp. Hôm nay có lẽ tiếng động của cậu nhỏ, không làm Cao Phi tỉnh giấc. Hắn còn đang ngủ, cánh tay trần đặt trên chăn, xoay lưng về phía cậu. Cậu dè dặt ngồi dậy, nghiêng nửa người nhìn hắn. Cậu nhìn thấy gương mặt đó lại không thể kìm chế, cẩn thận quay ngang mình nhẹ nhàng hôn xuống, trong lòng la to: "Cao Phi, em yêu anh, ngoại trừ em sẽ không có ai yêu anh hơn." Sau khi hôn, lòng cậu thực thỏa mãn. Cậu rời giường đi chuẩn bị bữa sáng cho hắn. Cao Phi thích nhất là mì trộn, thêm một chút bơ lạc có thể làm cho hắn vừa lòng thỏa mãn. Cậu nhớ lần đầu tiên dùng thân phận bằng hữu hẹn hắn, cậu vốn đang trong khách sạn tốt nhất thành phố hẹn hắn cùng ăn một bữa cơm. Cao Phi của cậu chính là như vậy đáng yêu, như vậy nho nhã lễ độ, như vậy biết lạnh biết nóng, như vậy săn sóc người khác, không có dáng vẻ bề ngoài trịnh thượng. Hắn đứng trước mặt cậu, áo trắng quần tây, đơn giản chỉnh tề. Hắn cười nhìn đại sảnh khách sạn nguy nga lộng lẫy kia: "Mộc thiếu gia, chúng ta có lẽ ko cần ăn ở chỗ này." Đang lúc cậu say mê nụ cười của hắn, lại cho là hắn muốn từ chối, vội vội vàng vàng nói: "Không sao, không sao." Khẩn trương tột đỉnh. Nhưng Cao Phi vẻ mặt vẫn như cũ, "Cũng không phải tiếp đón thủ trưởng, cần gì lãng phí như vậy. Chắc hẳn bữa ăn này muốn nửa tháng tiền lương của tôi và cậu! Chúng ta tìm chỗ đơn giản ăn đi. Đương nhiên nếu Mộc thiếu gia lấy thân phận bằng hữu cùng nhau ăn bữa cơm, tôi sẽ phụng bồi." A, Cao Phi, hắn như thế sao ko làm cho cậu động lòng. Hắn cũng biết đứng trước mặt hắn, cậu cho dù là một năm 365 ngày mời hắn ăn tiệc lớn cũng sẽ ko phá sản. Cho nên "Cao Phi, em yêu anh cũng có trách nhiệm của anh." Nếu như hắn ko ưu tú như vậy, nếu như khi đó có chút thế tục, cùng tất cả nam nhân trên thế giới đồng dạng tầm thường, cậu cần gì yêu hắn, cần gì không từ bất kì thủ đoạn nào để lấy hắn. Mì trộn mặc dù bình thường nhưng là thứ tốt nhất cậu từng làm. Cậu để làm tốt nó, có thể nói đã làm qua một trăm cân mì. Mỗi ngày không có việc gì, nghiên cứu những món ăn Cao Phi thích đã trở thành niềm yêu thích duy nhất của cậu. Đều nói quen tay hay việc, ông trời cũng không phụ lòng người có tâm. Cậu làm mì mặc dù Cao Phi chưa từng khen qua, nhưng nhìn vẻ mặt hắn có thể coi như hài lòng. Làm mì trộn mất hai giờ. Đầu tiên làm mì thành dạng sợi, tiếp theo là phải bảo trì mùi thơm vốn có của bơ lạc. Phải làm đến mùi thơm ngát mà không có mùi dầu mỡ. Thời gian nấu mì cần vừa đủ, nhiều hơn sợi mì sẽ mềm nhũn, ăn giống như là hồ dán, ít hơn cũng không được, quá cứng rắn, ăn rất khô. Về phần bơ lạc cậu luôn tự mình làm. Để chảo thật nóng, sau đó cho lượng dầu vừa phải cùng nhân lạc, lật xào đến khi phần lớn nhân lạc đổi màu vàng óng, để nguội rồi đem trộn cùng đường, thêm một ít hạt vừng cho vào máy xay cho đến khi nhuyễn mịn. Lúc này, cậu cảm thấy cậu ko phải đang làm một chén mì mà đang thực hiện một tác phẩm nghệ thuật, hàm chứa tình yêu nồng đậm của mình với Cao Phi. Cách biểu đạt của cậu, trừ bỏ mỗi ngày ko ngại phiền toái nói Cao Phi, Cao Phi em yêu anh, em chỉ có thể làm những thứ này. Bày mì lên đĩa vàng khảm hoa, hương thơm bốn phía. Cao Phi không thích tỏi, cũng ko thích hành nên cậu ko cần trang trí nhiều làm gì. Để đĩa xuống, cậu trở về phòng ngủ lấy đồ uống. Lúc trở ra Cao Phi đã đứng trong bếp, tay trái cài nút áo tay phải, cũng ko có nhìn cậu, mà nhìn chằm chằm vào đĩa mì trộn rồi kéo ghế ngồi xuống. Cậu đem đồ uống bưng đến trước mặt hắn, hi vọng hắn có thể khen ngợi cậu. Tại thành phố A, có thể để cậu cam tâm tình nguyện xuống bếp cũng chỉ có hắn, tình nguyện ngủ dậy sớm sớm cũng chỉ có hắn. Kỳ thật, cậu ko phải làm gì nhiều. Từ lúc bắt đầu kết hôn, cha ko tiếc tiền thuê rất nhiều người giúp việc. Từ trong ra ngoài, cuộc sống hàng ngày đều sắp xếp thỏa đáng cho cậu. Hai mươi năm lần đầu tiên rời nhà, cha cậu đâu có thể chịu được ái nữ của mình thức khuya dậy sớm. Nhưng là, Mộc Lăng lắc đầu, đem mọi người sa thải hết. Cao Phi, trên thế giới này cậu chỉ muốn hắn, cũng nguyện ý vì hắn làm một Mộc Lăng ngày ngày chờ đợi. Hắn có từng nghĩ tới, cậu làm nhiều như vậy, bất quá vì một câu nói của hắn. Thế nhưng Cao Phi không nói gì, để đũa xuống, hắn tỏ vẻ ko thích cậu nhìn hắn ko chớp mắt như vậy: "Mộc thiếu gia, sáng sớm có chuyện gì muốn phân phó sao?" Trong khoảng thời gian gần đây, số lần hắn gọi cậu là Mộc thiếu gia ngày càng nhiều. Cậu không hoảng hốt, lắc lắc đầu, đem nước mắt chảy ngược vào trong lòng. Khi ngồi xuống đối diện với hắn, lần nữa ngẩng đầu cười: "Không có, Cao Phi, anh chẳng lẽ không thấy mì trộn có vị khác sao?" Hắn nhìn cậu bực mình lắc đầu: "Không có!" cậu cho dấm vào nước tương.
Cao Phi, làm sao hắn ăn không thấy có gì khác biệt. Vẫn là cậu và hắn cùng nhau nhạt như nước ốc, mặc kệ thức ăn gì đều là một hương vị. Rất nhanh, Cao Phi liền ăn xong, qua loa trở về phòng thay quần áo. Cậu cũng không để ý chính mình chưa ăn xong, đi theo. Lúc mở cửa, Cao Phi đang thay quần tây, cả người chỉ còn lại cái quần lót trắng. Hắn nhìn cậu như có lời muốn nói, nhưng là vẫn cúi đầu, quay lưng về phía cậu ko có nói ra. Mộc Lăng biết rõ lời hắn muốn nói. Cao Phi đã nói với cậu vô số lần, hắn không thích cậu nhìn hắn thay quần áo, tựa như ko thích khi ân ái cậu chăm chú nhìn hắn. Hắn hoặc là liền liều lĩnh chạy nước rút, cho đến khi cậu cam tâm tình nguyện nhắm mắt lại, hoặc là buồn bực lấy tay che mắt của cậu lại, một chút ánh sáng cũng không để lại cho cậu. Chính là cậu như tiểu hài tử dạy mãi ko sửa, lúc hắn nói cậu liền hi hi ha ha cười. Hắn nhịn cậu, đành mặc cậu làm xằng làm bậy. Mộc Lăng tới tủ quần áo, đem y phục của hắn lấy ra. Sau đó, cầm lấy cà vạt nhìn hắn, đúng vậy, cậu làm xằng làm bậy, bất quá chỉ vì có thể đeo cà vạt cho hắn mà thôi. Cao Phi bất đắc dĩ phải lấy cậu, nhiều khi, hắn đối với cậu ngoại trừ hận ý chính là bất đắc dĩ, sâu tận xương tủy bất đắc dĩ, hận không thể lập tức loại bỏ bất đắc dĩ. Mà cậu chính là dựa vào điểm bất đắc dĩ này để tìm kiếm chút ngọt ngào trên người hắn. Cậu cẩn thẩn chỉnh cà vạt, vuốt lên nếp uốn, ngước mắt nhìn Cao Phi. Mắt hắn nhìn về phía trước, không nhìn cậu. Thấy cậu thắt xong, hắn lui một bước, đi tới thư phòng lấy cặp công văn. Cao Phi đi làm, căn phòng lớn như vậy trở nên trống rỗng, ba mặt cửa sổ sát đất rọi vào ánh mặt trời nhưng ko có chút độ ấm nào. Nhìn bữa sáng trên mặt bàn, cậu mất khẩu vị, một chút cũng không có hứng thú đem nó vứt sạch. Kỳ thật, Lan Lan nói rất đúng, cậu vì sao phải ở nhà lớn như vậy, sau đó muốn cùng với một người như vậy. Lan Lan thích nhất nói câu, Mộc Lăng kỳ thật cậu cũng là chim sa cá lặn, bế nguyệt tu hoa. Không có Hoàng Thượng cậu cũng không cần tìm một tú tài nghèo, một thân toan khí, còn ko cho cậu chút mặt mũi nào. Cậu rõ ràng là hoàng tử, người khác phải ngưỡng mộ. Cậu mỗi lần đều khanh khách cười không ngừng. Lan Lan là bạn tốt duy nhất của cậu, nhưng không nên hiểu lầm, cho rằng cô dùng quan niệm dòng dõi để nhìn người. Cô xuất thân cũng không hảo, là giai cấp công nhân bình thường, thậm chí ngay cả phí tổn đại học đều phải tự mình vay. Cô gia thế còn không bằng Cao Phi, chỉ là, cô thấy bất bình thay cậu. Cậu yêu Cao Phi như vậy nhưng Cao Phi lại làm như không thấy, có tai như điếc, cảm mà không thụ, ứng mà không đáp. Bởi vậy cô mới nói như thế. Cậu nhớ được có một lần cô uống say, nói với cậu: "A Mộc, kỳ thật, nếu có người đối tốt với cậu chỉ bằng một phần mười cậu tốt với Cao Phi, liền đi theo hắn sinh lão bệnh tử." Lan Lan nói, thực ra cô là người khát vọng được yêu, chỉ cần người kia có thể cho cho cô một chút ngon ngọt nho nhỏ, còn dư lại tất cả đều là đau khổ cô cũng có thể chấp nhận. Cũng chính là câu nói kia, hắn chỉ cần bước về phía trước một bước, chín trăm chín mươi chín bước còn lại đều để cho cậu. Đây là lần duy nhất người bạn quan trọng như sinh mạng đối với cậu biểu đạt khát vọng hạnh phúc, cậu ko ý thức, vận dụng hết thảy thủ đoạn làm cho người nam nhân kia bước bước đầu tiên. Chỉ là điều cậu mong đợi ko đến, người nam nhân kia bước ra bước đầu tiên, Lan Lan đã hướng cậu từng bước đoạn tuyệt tình nghĩa. Cô đứng trước mặt cậu gào thét: "Mộc Lăng, cậu có bệnh a! Cậu cho rằng người người cũng giống như cậu, dùng tiền có thể mua được hết thảy. Không trách được, Cao Phi không thương cậu, đáng đời!" Cậu đứng ở chỗ cũ không biết phản ứng như thế nào. Nhìn cậu xoay người rời cậu mà đi, cậu chỉ muốn cậu hạnh phúc mà thôi, Lan Lan, cậu ko mong gì hơn điều này. Cậu trở về, lần đầu tiên cậu khóc trước mặt Cao Phi, mắt rơi đầy lệ, cậu muốn chui vào trong ngực hắn. Thế nhưng Cao Phi lạnh lùng liếc một cái, cũng nói câu "Đáng đời" liền đi vào phòng tắm. Trong vòng một ngày, hai người quan trọng như sinh mệnh của cậu, đều nói với cậu câu đáng đời.
Bình luận