Chương 5: 5

Hôm nay là đêm 30, ti vi bắt đầu từ tám giờ cũng đã phi thường náo nhiệt. Nhìn từ cửa sổ, nhà nhà trong thành phố đều sáng đèn, gián giấy đỏ trước cửa, ko khí ngày tết tràn ngập. Mộc Lăng cúi đầu nhìn chén sủi cảo to trên mặt bàn, Cao Phi sẽ không cùng cậu đón năm mới. Ngày hai mươi tám, hắn đã rời khỏi đây trở về với cha mẹ hắn. Hắn đem cậu vứt bỏ, hắn cùng cha mẹ hắn đều coi cậu như người ngoài. Đây là một trong những điều kiện hắn cùng cậu kết hôn, cậu không có biện pháp cự tuyệt, bởi vì cự tuyệt cũng có nghĩa là cậu đời này bỏ lỡ hắn. Hệ thống sưởi không có mở, đèn cũng không có bật, cậu dựa vào ánh trăng nhìn chằm chằm bát sủi cảo bị cậu nấu nát bét, canh cũng đã nguội, nhìn qua còn có chút khê. Cậu không mang giầy, đi chân trần có chút lạnh. Mộc Lăng đem áo khoác của Cao Phi khoác lên người, co người lại ngồi trên ghế. Cậu cầm lấy thìa bắt đầu tưởng tượng Cao Phi đang bên cạnh cậu, đúng vậy hắn đang bên cạnh cậu, hắn mặc áo sơ mi, quần thường màu xám tro, giày da tinh xảo, cười đến như tắm gió xuân. Sau đó trong tuyết bay toán loạn ôm lấy cậu. Trong TV, Triệu Bản Sơn biểu diễn tiểu phẩm "Không thiếu tiền". Cậu nghĩ mình thật sự không thiếu tiền, chính là quá nhiều tiền. Cậu đem chén sủi cảo kia ăn cho tới xong thì thôi, vừa vặn người chủ trì bắt đầu đếm ngược: "Mười, chín, tám, bảy..." "Sáu, năm, bốn, ba, hai, một." Mộc Lăng ở trong lòng thầm đếm, sau đó nhìn nụ cười kỳ quái của Cao Phi trên tấm ảnh cưới phóng to nói: "Cao Phi, năm mới vui vẻ, em yêu anh." Đây là lần cuối cùng cậu cùng hắn đón năm mới, cho dù hắn không ở bên cạnh. Khi tỉnh lại, cậu có thể cảm nhận được hơi thở của Cao Phi. Cậu cũng hướng hắn đòi một điều kiện, ít nhất đến ngày mùng 1, trước khi cậu tỉnh xin hắn trở lại, như vậy cậu sẽ cảm giác mình ko đến mức quá đáng thương. Xa cách ba ngày, cậu rốt cục ngửi được mùi hương quen thuộc, lòng tràn đầy vui mừng, nhắm mắt lại cũng có thể bật cười. Mộc Lăng đem mặt chôn đến trước ngực hắn: "Cao Phi, em yêu anh." Hắn giống như đã chán ghét câu nói này của cậu. Đây là câu cậu thường xuyên nói với hắn nhất. Hắn đem tay cậu đang đặt trước ngực hắn đẩy ra, có lẽ là ngày mùng 1 nên hắn cũng ko muốn quá thô lỗ. Cậu giỏi nhất chính là được voi đòi tiên, không thích cùng hắn gần trong gang tắc mà biển trời cách mặt. Cậu dùng sức hít vào hương vị trước ngực hắn, bởi hắn mệt mỏi trở về, trước ngực vẫn còn hương vị của bão tuyết, sạch sẽ mà mát lạnh, cậu nói: "Tuyết lại rơi sao?" Hắn ừm một tiếng. Mộc Lăng nhớ đến tưởng tượng ngày hôm qua mình. Cậu thấy hắn trong làn tuyết trắng tinh ôm lấy cậu. Cậu mở mắt, nhìn xuyên qua rèm cửa sổ, bên ngoài là bầu trời bao la, thật sự tuyết đã rơi. Trên cây, trên mặt đất, trên mái hiên, khắp nơi đều có tuyết. "Cậu thích tuyết rơi, từ nhỏ đã thích. Khi còn bé, bởi vì thân phận của cha và thân thể mình, cậu rất ít ra ngoài. Cậu cuối cùng dựa theo chuyện cổ tích tưởng tượng, một ngày nào đó sẽ có một vị hoàng tử tới cứu. Cao Phi, có lẽ hắn không biết, ngay lần đầu tiên nhìn thấy hắn, cậu liền cảm thấy hắn chính là người trong tưởng tượng của cậu." Cao Phi hiển nhiên đã cực kỳ mệt mỏi, nói một câu: "Thế giới này không có đồng thoại, ai cũng không có năng lực làm chúa cứu thế." Sau đó nằm xuống lật thân ngủ mất. Mộc Lăng nghĩ hắn tối qua cùng người nhà đón giao thừa có chút mệt, hơn nữa hôm nay lại trở về sớm như vậy. Cậu không quấy rầy, xoay người đứng lên mặc quần áo. Cậu dĩ nhiên hiểu được trên thế gian này ko có đồng thoại. Chỉ là, Cao Phi, không có đồng thoại, hắn không phải là hoàng tử, cậu vẫn như cũ yêu hắn. Mấy ngày này là những ngày cậu và Cao Phi ở chung nhiều nhất. Mặc dù hắn bình thường đều ở trong thư phòng nhưng cậu cuối cùng vẫn chẳng biết xấu hổ đi quấy rầy hắn, miệng lẩm bẩm gọi tên hắn, Cao Phi, Cao Phi đến cả trăm lần ngàn lần. Cả thành phố đều nồng đậm ko khí vui vẻ. Năm mới bắt đầu, bởi vì được ở chung với Cao Phi mà vui sướng. Thích nhất là thời gian Cao Phi đọc báo, hắn luôn nằm trên ghế quý phi, ung dung ko có chút nhiễm phong trần. Mà cậu thích nằm trong ngực hắn, làm cho hắn ôm cậu, đoạt lấy tờ báo của hắn. Cao Phi cũng có phản ứng lại. Thế nhưng đạo cao một thước ma cao một trượng. Có một số việc chưa chạm đến ranh giới cuối cùng của hắn nên hắn cũng lười cùng cậu so đo. Trước sau như một là thái độ lãnh đạm, thờ ơ, lạnh nhạt, ko cười cũng ko giận. Còn cậu lúc thì sờ bàn tay hắn, lúc thì sờ khuôn mặt hắn giống như luôn xem không đủ hắn, sờ không đủ hắn. Mộc Lăng cầm ngón tay trắng nõn thon dài của hắn xẹt qua môi mình. Cậu giống như bắt được bảo bối trân quý nhất trên giới này cất giấu đi. Ánh mắt cậu xuyên qua ngực hắn, ngón tay từng chút từng chút tách nút áo của hắn. Tờ báo sớm đã bị Mộc Lăng bỏ qua một bên. Cao Phi ko thích cậu như vậy. Có khi hắn đáp ứng, thuận theo ý cậu ân ái ở trên ghế. Cũng có khi hắn ko để ý tới cậu, mặc kệ cậu có làm gì hắn vẫn một mình ung dung. Nhưng hắn luôn bày ra bộ mặt chán ghét cậu bởi hắn luôn ko quên được trong đêm tân hôn cậu dùng được với hắn. Hắn luôn nói, Mộc Lăng, cậu là loại người chỉ biết đến bản thân mình. Trong mắt hắn, cậu là một đại thiếu gia ko biết phân biệt tốt xấu sai trái, luôn làm xằng làm bậy. Loại ánh mắt khinh thường này hắn dành cho những kẻ có tiền có thế như cậu. Cậu ko những hiểu được mà còn có thể khoan dung cho hắn. Chúng ta ân ái không sử dụng bao cao su. Cậu ép hắn kết hôn cùng cậu, sau khi cậu chết hắn có thể lập tức quên cậu, như chưa từng gặp qua hắn như cậu. Nhưng nếu như cậu có một đứa con, Cao Phi cả đời này nhất định sẽ ko quên mình. Chính là cậu ko có vận khí này. Thời điểm cao trào, Mộc Lăng vẫn gọi tên Cao Phi, nói yêu hắn. Cao Phi ở trên người cậu khẽ thở dốc một hồi liền muốn bứt ra, cậu kẹp chặt hai chân, ko muốn cho hắn đi ra. Trải qua một hồi vận động, Cao Phi cũng không còn bao nhiêu khí lực cùng cậu giãy dụa, chỉ là cau mày nhìn cậu. Cậu ngón tay khô gầy vuốt ve khuôn mặt hắn, giống như lần cuối cùng thấy hắn, nghiêm túc nói: "Cao Phi, em yêu anh, anh biết không?" Sau khi nói xong ta liền khóc, nước mắt từng giọt từng giọt chảy ướt khóe mắt. Cậu nói nhiều lần cậu yêu hắn như vậy, nhưng có hay không một lần lòng hắn chân chính nghe được. Sau đó càng khóc càng lớn, càng đau khổ càng mệt mỏi, cuối cùng vẫn là buông hai chân ra, đem thân mình dời đi, để cho hắn trượt ra từ bên trong cơ thể của cậu. Rốt cuộc vô cùng mệt mỏi liền ngủ mất.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...