Chương 10: Chap 10: Bước Ngoặt và Lời Hứa

Chương 10: Bước Ngoặt và Lời Hứa

Điện thoại vẫn áp chặt vào tai, Lĩnh như chết lặng khi nghe thấy giọng Nghĩa. Bao nhiêu cảm xúc dồn nén bấy lâu bỗng chốc vỡ òa: sự lo lắng, nỗi nhớ nhung, và cả một chút bàng hoàng vì không ngờ Nghĩa lại gọi.

"Lĩnh... mày... mày khỏe không?" Lĩnh lắp bắp, giọng nói run rẩy, khó khăn lắm mới thốt nên lời. Đầu dây bên kia, Nghĩa hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ bình tĩnh. Cậu đã tập luyện câu nói này không biết bao nhiêu lần, nhưng giờ đây khi đối diện với Lĩnh, trái tim cậu vẫn đập như trống.

"Tao... tao khỏe," Nghĩa đáp, giọng vẫn còn chút nghẹn ngào. "Tao... tao xin lỗi vì đã gọi đường đột thế này. Tao biết mày đang bận."

"Không sao, không sao cả," Lĩnh vội vàng cắt lời, như sợ Nghĩa sẽ dập máy. "Tao không bận.

Mày... mày có chuyện gì không?"

Một khoảng lặng nữa bao trùm. Lĩnh có thể nghe thấy tiếng hít thở nhẹ nhàng từ phía Nghĩa, như thể cậu đang lấy hết can đảm cho một lời thú nhận quan trọng.

"Lĩnh," Nghĩa bắt đầu, giọng nói trở nên kiên định hơn, đầy quyết tâm. "Tao muốn gặp mày." Tim Lĩnh như ngừng đập. Gặp Nghĩa? Điều đó có ý nghĩa gì? Một cảm giác vừa vui mừng khôn xiết, vừa lo sợ mơ hồ dâng lên trong lòng Lĩnh. Cậu không biết liệu mình đã sẵn sàng để đối mặt với tất cả hay chưa, nhưng một phần sâu thẳm trong Lĩnh khao khát điều đó hơn bất cứ thứ gì.

"Gặp... gặp tao?" Lĩnh hỏi lại, để chắc chắn mình không nghe nhầm, giọng đầy hoài nghi. "Đúng vậy," Nghĩa khẳng định. "Tao... tao biết là mày đang cố gắng rất nhiều. Chú Phong đã kể cho tao nghe về dự án của mày. Tao... tao xin lỗi vì đã giận mày, đã không tin tưởng mày." Giọng Nghĩa trùng xuống, đầy hối hận. "Tao đã sai. Tao đã để nỗi sợ hãi và tự ti của mình làm tổn thương mày. Nhưng bây giờ, tao đã hiểu. Tao không muốn mày phải chịu đựng một mình nữa."

Những lời nói chân thành của Nghĩa như một dòng nước mát xoa dịu trái tim đang cồng kềnh của Lĩnh. Nước mắt cậu chực trào. Lĩnh có thể cảm nhận được sự trưởng thành và tình yêu thương sâu sắc trong từng câu chữ của Nghĩa, một Nghĩa mạnh mẽ hơn, trưởng thành hơn.

"Nghĩa..." Lĩnh nghẹn ngào, "Tao... tao không sao. Chỉ cần mày hiểu là được rồi."

"Không chỉ là hiểu," Nghĩa nói, giọng đầy quyết tâm. "Tao muốn cùng mày vượt qua tất cả. Tao muốn ở bên mày. Tao muốn chứng minh cho chú Minh Phong thấy rằng, tao không phải là gánh nặng. Tao cũng có thể tự đứng vững và xứng đáng với mày."

Lĩnh siết chặt điện thoại. Một cảm giác nhẹ nhõm đến lạ lùng lan tỏa khắp cơ thể cậu. Gánh nặng mà cậu đã mang vác bấy lâu dường như tan biến. Lĩnh không còn đơn độc nữa. "Vậy... mày muốn gặp tao ở đâu?" Lĩnh hỏi, giọng nói đã lấy lại được sự bình tĩnh và xen lẫn niềm hân hoan.

"Ở nơi chúng ta gặp nhau lần đầu tiên," Nghĩa đề nghị, "cái quán cà phê gần trường ấy. Chiều nay, sau khi mày tan làm được không? Khoảng 6 giờ."

Lĩnh không cần suy nghĩ. "Được! Tao sẽ đến đó. Nhất định sẽ đến!"

Cuộc gọi kết thúc. Lĩnh đứng lặng một lúc, điện thoại vẫn còn trên tay, như thể vẫn còn nghe thấy âm vang giọng nói của Nghĩa. Một nụ cười rạng rỡ nở trên môi cậu. Sự lo lắng về cuộc gặp gỡ với chú Minh Phong, hay những áp lực công việc, tất cả đều tan biến, nhường chỗ cho một niềm hy vọng rực rỡ.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...