Chương 19: Chap 19: Lời Tha Thứ và Cuộc Gặp Gỡ Bất Ngờ

Chương 19: Lời Tha Thứ và Cuộc Gặp Gỡ Bất Ngờ

Những ngày sau đó, cuộc sống của Lĩnh trôi qua như một địa ngục trần gian. Nỗi day dứt, tuyệt vọng gặm nhấm tâm hồn cậu khi Nghĩa vẫn kiên quyết im lặng, không một lời hồi đáp. Công việc dù bận rộn đến mấy cũng chẳng thể khỏa lấp được khoảng trống mênh mông trong trái tim Lĩnh. Cậu biết mình đã phạm một sai lầm tày trời, nhưng bí mật với chú Phong lại là một sợi xích vô hình, trói buộc cậu, không cho phép cậu giải thích mọi chuyện một cách trọn vẹn.

Trong lúc Lĩnh đang chìm đắm trong vực sâu đau khổ, một tia hy vọng chợt lóe lên. Bà nội Nghĩa đã về. Bà, người luôn xem Lĩnh như cháu ruột, không khỏi quặn đau khi nhìn thấy cậu xanh xao, tiều tụy. Bằng sự tinh tế và tình yêu thương vô hạn của một người bà, bà nhận ra Lĩnh đang gặp chuyện lớn. Sau một hồi trò chuyện, bức tường kìm nén trong Lĩnh cuối cùng cũng đổ vỡ. Cậu bật khóc nức nở, kể hết mọi chuyện cho bà nội nghe, từ việc cậu giúp đỡ giải thuốc cho chú Phong, cho đến cảnh tượng đau lòng mà Nghĩa đã tận mắt chứng kiến. Lĩnh không dám kể chi tiết về đêm đó, càng không dám nói thẳng ra cái tên "chú Phong", nhưng bà nội, với sự từng trải và thấu hiểu, đã phần nào nắm bắt được nỗi đau và sự hy sinh thầm lặng của đứa cháu trai.

Bà nội Nghĩa im lặng lắng nghe, rồi bà nhẹ nhàng ôm lấy Lĩnh, vỗ về tấm lưng gầy gò. "Con trai, con đã dũng cảm lắm. Con không có lỗi. Hãy để bà giúp con." Giọng bà ấm áp, như xoa dịu vết thương lòng đang rỉ máu của Lĩnh.

Sáng hôm sau, bà nội Nghĩa đã đến tìm cậu. Bà nhẹ nhàng gõ cửa, và khi Nghĩa mở ra, cậu bất ngờ thấy bà nội đứng đó, dáng người hiền từ. Nghĩa cúi đầu, lòng đầy bối rối và một chút oán giận. Nỗi tủi thân bấy lâu nay bỗng vỡ òa, cậu ôm chầm lấy bà mà khóc lớn.

"Nghĩa à, con có thể nói chuyện với bà một chút không?" Bà nội Nghĩa nói với giọng hiền từ, ánh mắt đầy bao dung.

Nghĩa không từ chối. Cậu mời bà vào nhà. Bà nội chậm rãi kể cho Nghĩa nghe về những nỗi vất vả mà Lĩnh đã phải chịu đựng trong dự án lớn, về áp lực từ công việc và đặc biệt là từ chú Phong. Bà không đi sâu vào chi tiết đêm định mệnh, nhưng bà nhấn mạnh rằng Lĩnh đã bị đặt vào một tình thế vô cùng khó khăn, rằng cậu ấy đã làm mọi thứ chỉ vì muốn bảo vệ những người cậu yêu thương. Bà nói về sự tận tâm của Lĩnh, về tình yêu sâu sắc mà Lĩnh dành cho Nghĩa, và về nỗi đau tột cùng mà Lĩnh đang phải chịu đựng khi mất đi cậu.

"Nghĩa à," Bà nội khẽ nắm lấy tay Nghĩa, giọng bà run run, "thằng bé đã rất khó khăn. Con có thể cho nó một cơ hội để giải thích không? Thằng bé yêu con nhiều lắm, và bà tin rằng có những điều con chưa biết."

Nghe những lời của bà nội, trái tim Nghĩa như mềm lại. Nỗi giận dữ bấy lâu nay dần tan biến, nhường chỗ cho sự thấu hiểu và nỗi nhớ da diết. Cậu nhớ lại những kỷ niệm đẹp đẽ với Lĩnh, nhớ lại những lúc Lĩnh luôn ở bên cạnh cậu, che chở và an ủi. Có lẽ, Lĩnh đã thực sự bị ép buộc.

"Bà nội..." Nghĩa nghẹn ngào. "Con... con sẽ nói chuyện với Lĩnh."

Cùng lúc đó, cánh cửa chợt hé mở. Lĩnh đã đến, đứng ngoài cửa, lòng đầy lo lắng và hy vọng. Nghĩa ngẩng lên nhìn Lĩnh, và trong ánh mắt cậu không còn là sự giận dữ mà là sự tổn thương sâu sắc cùng một tia hy vọng mong manh.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...