Chương 21: Chap 21: Cuộc Trả Thù Ngọt Ngào Trong Hang Động và Nỗi Ám Ảnh Bắt Đầu

Chương 21: Cuộc Trả Thù Ngọt Ngào Trong Hang Động và Nỗi Ám Ảnh Bắt Đầu

Trong bóng tối thăm thẳm của hang động, khoảnh khắc "mất kẹp" bất ngờ khi Ba Lĩnh và Nghĩa va vào nhau khiến cả hai sững sờ. Ba Lĩnh, với bản năng của một người đàn ông trung niên, thoáng chút hoảng loạn khi nhận ra sự va chạm nhạy cảm đó. Ông vội vàng cố gắng thoát ra khỏi tư thế khó xử, lắp bắp xin lỗi: "Bác... bác xin lỗi, Nghĩa. Thật là... bác vô ý quá. Đường trơn quá..." Giọng ông đầy ngượng ngùng, ánh mắt dò xét trong bóng tối mờ ảo, cố gắng tìm kiếm sự thấu hiểu từ Nghĩa.

Nhưng Nghĩa, sau giây phút bàng hoàng ban đầu, lại cảm thấy một ngọn lửa trả thù bùng lên trong lòng. Hình ảnh Lĩnh và chú Phong quấn quýt trong đêm hoang vắng, cùng với sự tủi nhục và cảm giác bị phản bội, lại hiện rõ mồn một trong tâm trí cậu. Nỗi đau, sự tổn thương và cơn giận dữ mà cậu phải chịu đựng bấy lâu bỗng chốc được giải tỏa bằng một ý nghĩ điên rồ: đây chính là cơ hội để Nghĩa trả lại tất cả. Cậu muốn Lĩnh và chú Phong cũng phải nếm trải cảm giác bị phản bội, bị đau đớn và bị ám ảnh tột cùng.

Nghĩa không hề đẩy Ba Lĩnh ra. Thay vào đó, một ý nghĩ đen tối vụt qua tâm trí cậu, lạnh lẽo và dứt khoát. Cậu khẽ hít sâu, cảm nhận sự gần gũi ngoài ý muốn đó. Hơi thở nóng ấm của Ba Lĩnh phả vào mặt cậu, mùi hương của cơ thể đàn ông trung niên hòa quyện với mùi ẩm mốc của hang động, tạo nên một sự hỗn loạn khó tả. Con "cu" trong quần Nghĩa cũng bắt đầu cương cứng, trong không gian đầy dục vọng này. Ba Lĩnh, trong cơn bối rối, vẫn đang cố gắng đứng dậy.

"Bác... bác không sao chứ?" Nghĩa khẽ hỏi, giọng cậu run run nhưng ẩn chứa một sự lạnh lùng khó nhận ra trong bóng tối. Cậu cố gắng kìm nén cảm xúc hỗn độn đang trào dâng bên trong, để thể hiện một vẻ mặt lo lắng, quan tâm như bình thường.

Ba Lĩnh vẫn còn hoảng loạn, hơi thở dồn dập. "Bác ổn, bác ổn. Chỉ là... bất ngờ quá. Đường trơn quá. May mà có con đỡ bác." Ông vẫn chưa ý thức được hoàn cảnh trớ trêu và nhạy cảm mà cả hai đang đối mặt, và chính sự vô tư đó đã trở thành một phần trong kế hoạch trả thù thầm lặng của Nghĩa.

Nghĩa không để Ba Lĩnh rời ra hoàn toàn. Thay vì đẩy ông đứng dậy một cách dứt khoát, cậu khẽ giữ lấy ông. Đôi tay cậu không buông lỏng mà dường như còn vô thức siết chặt hơn, tạo nên một sự tiếp xúc thân mật ngoài dự kiến. Trong khi Ba Lĩnh vẫn đang loay hoay trong bóng tối, Nghĩa bất ngờ cởi phăng chiếc quần của ông. Ba Lĩnh, vì sự bối rối và trong bóng tối, không nhận ra sự thay đổi trong thái độ của Nghĩa. Ông nghĩ rằng Nghĩa đang cố giúp ông đứng vững, và cảm thấy biết ơn vì điều đó.

Một nụ cười nhếch mép ẩn hiện trên môi Nghĩa, nụ cười mà Ba Lĩnh không thể nhìn thấy trong bóng tối mịt mờ. Đây là sự trả thù của Nghĩa, một sự trả thù đầy cay độc và tính toán. Cậu không cần ép buộc. Bản năng và dục vọng của Ba Lĩnh, vốn đang bị kích thích bởi sự va chạm bất ngờ, tư thế nhạy cảm, và có lẽ cả sự cô đơn tiềm ẩn của một người đàn ông trung niên, đã tự làm phần việc còn lại. Nghĩa khẽ thở dốc và bắt đầu bú mạnh hơn nữa, ngấu nghiến sự cương cứng đột ngột của Ba Lĩnh. Cậu cảm nhận sự dồn dập của Ba Lĩnh, từng nhịp thở nặng nề của ông, từng cử động nhỏ của cơ thể ông đang phản ứng một cách không kiểm soát và dần mất đi lí trí. Ông ôm lấy Nghĩa, ghì chặt cậu vào lòng.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...