Chương 23: Chap 23: Trả Thù Kép và Sự Thức Tỉnh Nghiệt Ngã

Chương 23: Trả Thù Kép và Sự Thức Tỉnh Nghiệt Ngã

Những ngày sau cuộc gặp gỡ trong hang động và lời thú nhận mập mờ của chú Phong, Lĩnh chìm trong một mớ bòng bong cảm xúc. Cậu cố gắng nối lại quan hệ với Nghĩa, nhưng Nghĩa vẫn giữ một khoảng cách vô hình. Cậu không còn tức giận, không còn la hét, nhưng ánh mắt cậu luôn mang theo một sự lạnh lùng và xa cách, như thể một phần tâm hồn cậu đã đóng băng. Lĩnh không biết Nghĩa có thực sự tha thứ cho mình hay không, hay chỉ là một sự im lặng đáng sợ hơn cả lời trách móc.

Về phần Nghĩa, cảnh tượng trong hang động và những gì diễn ra với ba Lĩnh đã khắc sâu vào tâm trí cậu. Ban đầu là sự bàng hoàng, kinh tởm, nhưng rồi, một ý nghĩ điên rồ và đen tối bắt đầu hình thành: trả thù. Cậu muốn Lĩnh và chú Phong phải nếm trải nỗi đau mà cậu đã chịu đựng, muốn họ phải bị giày vò bởi cảm giác phản bội và sự hổ thẹn. Nghĩa không hề nói gì về những gì cậu đã chứng kiến, chỉ lặng lẽ quan sát, lên kế hoạch cho cuộc trả thù kép của mình. Cậu nhận ra sự mập mờ trong mối quan hệ giữa Lĩnh và chú Phong, và cậu muốn dùng chính bí mật đó để đánh đổ họ.

Nghĩa bắt đầu hành động một cách tinh vi. Cậu không gây gổ hay trách móc Lĩnh, mà thay vào đó, cậu trở nên thân thiết hơn với chú Phong. Nghĩa chủ động tìm đến chú Phong dưới danh nghĩa thăm hỏi sức khỏe, hỏi han về dự án, và thỉnh thoảng mang đồ ăn đến công ty cho chú. Sự quan tâm chân thành (giả tạo) của Nghĩa khiến chú Phong cảm thấy bất ngờ và có phần cảm động. Ông không biết rằng đằng sau vẻ ngoài ngoan ngoãn đó là một âm mưu trả thù đang nhen nhóm.

Lĩnh nhìn thấy sự thay đổi trong thái độ của Nghĩa đối với chú Phong mà lòng đầy khó hiểu và lo lắng. Cậu không biết liệu Nghĩa có đang tìm cách để "làm hòa" với chú Phong hay có ẩn ý gì khác. Mỗi khi Nghĩa và chú Phong trò chuyện vui vẻ, Lĩnh lại cảm thấy một sự khó chịu len lỏi trong lòng, một cảm giác bất an mơ hồ. Cậu không thể lý giải được tại sao Nghĩa lại dễ dàng chấp nhận và thân thiết với chú Phong như vậy sau tất cả những gì đã xảy ra.

Một buổi chiều, Nghĩa đến công ty Lĩnh, nhưng thay vì tìm Lĩnh, cậu lại đi thẳng đến phòng chú Phong. Lĩnh nhìn theo với ánh mắt đầy băn khoăn. Khi Nghĩa bước vào phòng chú Phong, cậu đóng cửa lại. Lĩnh cảm thấy tim mình đập thình thịch.

Trong phòng, Nghĩa không vòng vo. Cậu nhìn thẳng vào chú Phong, ánh mắt không còn sự hiền lành mà thay vào đó là một sự lạnh lùng đáng sợ. "Cháu biết tất cả rồi, chú Phong," Nghĩa nói khẽ, giọng điềm tĩnh nhưng đầy sức nặng.

Chú Phong giật mình. "Biết... biết gì cơ?" Ông cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng ánh mắt thoáng nét hoảng sợ.

"Cháu biết về đêm ở Singapore, và cả những gì đã xảy ra trong hang động," Nghĩa tiếp tục, mỗi lời nói như một nhát dao đâm thẳng vào trái tim chú Phong. "Cháu đã thấy tất cả."

Chú Phong chết lặng. Ông không thể tin được Nghĩa lại biết mọi chuyện. Khuôn mặt ông tái mét, mồ hôi bắt đầu lấm tấm trên trán. Ông nhìn Nghĩa, không nói nên lời.

Nghĩa nở một nụ cười lạnh lùng. "Chú có muốn bí mật này bị bại lộ không? Chú có muốn ba Lĩnh và cả công ty biết được những gì chú đã làm với Lĩnh không?"

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...