Chương 19: 19
Chương 19: Vương gia lạng lùng lần đầy tiên chủ động cầu được thao, 3P, hoàng đế và vương gia cùng bị thao.
Sau hôm đó, Chu Uý Kì cùng với hoàng đế sống những ngày tháng ngọt ngào không biết xấu hổ, hoàng đế mặc dù hận không thể để Chu Uý Kì chuyển vào trong cung vĩnh viễn cùng hắn ta, hoặc hắn ta chuyến đến chỗ Chu Uý Kì cũng được, nhưng chung quy hắn ta là vừa của một nước, mà hoàng đế trăm công ngàn việc, đặc biệt là một minh quân càng vất vả hơn, vì vậy thời gian hắn ta có thể đến chỗ Chu Uý Kì không tính là nhiều. Trên thực tế, hoàng đế hiểu rất rõ, sở dĩ Chu Uý Kì kiên trì ở lại đây, sợ rằng là vì hoàng đệ mỹ nam đệ nhất thiên hạ kia của hắn ta, dù sao trong lòng hai người đều biết nhưng không nói.
Hôm nay, Chu Uý Kì như trước nằm ở bên hồ câu cá, bỗng nhưng sau lưng bóng cây nơi xa nào đó truyền đến tiếng vang, không cần nghĩ Chu Uý Kì cũng biết đó là ai, dù sao đây không phải lần đầu tiên.
Nhưng lần này Chu Uý Kì không làm như không thấy giống thường ngày, mà là bỗng nhiên vụt lên từ mặt đất, bay qua hướng đó.
Đối phương dường như không ngờ rằng hắn sẽ đột nhiên qua đây, bị doạ quay người liền chạy, vì vậy một người đuổi một người chạy, vạt áo vì vậy mà bay phấp phới, hai người khinh công tuyệt đỉnh nhanh chóng xuyên qua giữa rừng, tựa như hai yêu tinh, nhưng chung quy vẫn là Chu Uý Kì hơn một chút, vì vậy rất nhanh, Chu Uý Kì chặn ở trước mặt y.
Đây không phải băng sơn vương gia của bọn họ thì là ai.
"Tránh ra!" Dạ Lẫm Liệt mặt lạnh lùng còn muốn trốn.
Chu Uý Kì lại đột nhiên đến gần chặn y lại, hai người dừng lại trên một cây cổ thụ trăm năm, tán cây khổng lồ giống một cái dù lớn che đậy một khoảng, nhánh cây cong cong vẹo vẹo đan vào nhau, lá cây thì che ánh mặt trời, cả cây đại thụ giống như một đình hóng gió thiên nhiên. Một tay Chu Uý Kì chống ở trên cành cây đằng sau Dạ Lẫm Liệt, vừa hay chặn y ở đó không ra được.
"Yên Nhi, ngươi vẫn không tha thứ cho ta sao?" Chu Uý Kì hỏi.
"Câm miệng!" Dạ Lẫm Liệt vừa nghe hai chữ Yên Nhi liền tức đến cả người phát run: "Bốn vương không phải Yên Nhi gì đó, từ trước đến nay đều không phải!" Rõ ràng là âm mưu đồ tên khốn nạn này thiết lập, tại sao hắn còn không biết xấu hồ trắng trợn gọi y là Yên Nhi như vậy?
"Được, vậy nếu vương gia đã không tha thứ cho ta, vì sao lại đến nơi này?" Chu Úy Kì hơi doạ người lại đến gần vài phần, hắn cao hơn Dạ Lẫm Liệt, khí thế từ trong ra ngoài, đôi mắt càng là nhìn chằm chằm Dạ Lẫm Liệt khiến y không chỗ nào che giấu: "Vương gia nên biết, đây là nơi chỉ thuộc về ta và Yên Nhi."
"Vô sỉ!" Dạ Lẫm Liệt càng tức giận hơn, quả thật bị độ vô sỉ của tên khốn nạn này làm chấn kinh rồi: "Thuộc về ngươi và Yên Nhi? Chu Uý Kì, sao ngươi có thể vô sỉ khốn nạn như vậy, ngươi nói những lời này không thấy ngại sao?"
Dạ Lẫm Liệt vừa nghĩ đến khoảng thời gian này Chu Uý Kì và hoàng huynh mỗi ngày khanh khanh ta ta, chính là ở đây, chính là mỗi một chỗ họ đã từng làm, trong lòng y nhịn không được đã từng nổi phẫn nộ, đồng thời với phẫn nộ lại là thống khổ, khó chịu, ủy khuất nói không nên lời.
Bình luận