Chương 24: Thế giới 6: Thao nát giáo chủ ma giáo
Chương 1: Xuyên thành nam sủng của giáo chủ, mục tiêu: thao nát giáo chủ lãnh khốc tàn bạo, bị điểm danh thị tẩm.
Lúc ý thức Chu Uý Kì còn chưa hoàn toàn tỉnh táo, đã cảm thấy xung quanh ríu rít rất ồn, chờ đến khi ý thức hoàn toàn rõ ràng, liền thấy trước mặt một loạt màu sắc rực rỡ, oanh oanh yến yến đang châu đầu ghé tai, bên cạnh hắn còn có một đám, nhìn có vẻ cũng phải khoảng hai mươi, ba mươi người. Mới đầu trong tiềm thức của Chu Uý Kì tưởng rằng là một đám nữ nhân cổ đại, dù sao vừa liếc mắt chính là một hàng tóc dài rủ xuống đất, cùng với trang sức cổ đại đầy đầu, còn có trang phục rực rỡ màu sắc của cổ đại.
Nhưng Chu Uý Kì rất nhanh liền phát hiện khác thường, bởi vì những người này thân hình hơi cao lớn một chút, cũng không giống nữ tử nhỏ xinh ở cổ đại, sau đó vừa quay đầu Chu Uý Kì đã bị khiếp sợ, hắn vừa nhìn qua một loạt, tất cả đều là khuôn mặt nam nhân, hơn nữa còn là một đám nam nhân tô son điểm phấn.
Quan trọng chính là, y phục bọn họ mặc rất lộ liễu, một mảng lớn da thịt ở ngực dường như đều lộ ra, có người thậm chí còn mặc áo mỏng tang, cơ bắp trên người nhìn không sót một cái gì.
Chu Uý Kì rất khó chịu vội vàng thu hồi tầm mắt, sau đó giây tiếp theo hắn liền cứng đờ.
Còn có gì khó chịu hơn khi phát hiện bản thân cũng là bộ dạng mà mình vô cùng chán ghét kia, chỉ thấy Chu Uý Kì cũng mặc một kiện áo bào trắng thánh khiết, theo lý thì y phục của cổ nhân không lộ da thịt, nhưng hắn lại tùy ý khoác ngoại bào ở trên người, cơ ngực cùng cơ bụng rắn chắc hoàn toàn lộ ra, mà y phục vừa vặn che khuất một ít, có vẻ như ẩn như hiện.
Sau đó Chu Uý Ki cũng là một đầu tóc dài xõa trên vai, không thể không nói, thật ra thân hình của Chu Uý Ki ở trong một đám người là thuộc về vô cùng khác biệt, mà phong cảnh lộ ra trước ngực càng là gợi cảm mê người, hơn nữa hắn vốn dĩ đã soái, là loại hình con gái hoặc tiểu thụ nhìn thấy liền sẽ mềm chân, quả thật, trong đám người còn có mấy kẻ rực rỡ loè loẹt đang không ngừng trộm ngắm hắn.
Chu Uý Kì cẩn thận nghe tiếng một số người nói chuyện với nhau xong, lập tức cả người khó chịu.
"Đêm qua giáo chủ đến chỗ ngươi rồi sao?"
"Chỗ nào chứ, giáo chủ đến chỗ Lưu đệ đệ."
"Không đúng, nghe nói đêm qua giáo chủ gọi Hào са са."
"Đều không đúng, ta nghe nói đêm qua giáo chủ phẫn nộ, cũng không biết là đệ đệ nào chọc giáo chủ không vui, nghe nói đã bị ném đến sau núi cho sói ăn rồi."
"A..." Một đám người lập tức bị doạ đến ngậm miệng.
Chu Uý Kì giương mắt, đối diện bọn họ, cũng ngồi hai hàng dài, nhưng bọn họ cũng rất bình thường, đủ loại nam nữ đều có, vài cái lão đầu kỳ dị, nhưng vừa nhìn mặt liền biết đều là người có thân phận, bọn họ cũng đang nhỏ giọng trao đổi gì đó, chỉ là tầm mắt thỉnh thoảng nhìn về phía bên này đều là tràn ngập khinh thường cùng mạo phạm.
Nhìn xuống dưới, rậm rạp không dưới ngàn người, bọn họ đứng, cũng là đủ loại người đều có.
Chu Uý Kì quay đầu nhìn về phía trên đài cao, chỉ thấy bên trên lẳng lặng đặt một bộ ghế cổ xưa, trên bàn bày rất nhiều trái cây, ly rượu, chỉ là trên ghế trống không, chắc là có nhân vật quan trọng nào đó còn chưa tới.
Bình luận