Chương 5: Vườn thực vật của Nghiêm Tự Minh

Editor: Yang Hy

Lịch ăn tối được chốt vào thứ sáu tuần sau, thế là Mạch Đông bắt đầu mong ngóng từ thứ bảy tuần này.

Hồi mới nhận giấy báo trúng tuyển vào Đại học Nam Kinh cũng là mùa hè, cô ruột của Mạch Đông từng mua tặng cậu một bộ quần áo đắt tiền lắm, cái áo cộc tay nhìn tưởng bình thường mà giá tận bốn nghìn tệ. Cậu mang theo lên đại học nhưng chưa dám mặc lần nào, vừa đi liên hoan về tới phòng là cậu lao ngay vào lục lọi tủ quần áo tìm bộ đồ đó.

Mạch Đông có cậu bạn cùng phòng tên Ngô Tử Mặc là cậu ấm nhà giàu chính hiệu. Hồi năm nhất cậu ta đã từng thấy bộ đồ này rồi, đương nhiên là dân sành sỏi nên nhận ra ngay, lúc đó còn ngạc nhiên tưởng Mạch Đông là đại gia ngầm mà giấu nghề.

Mạch Đông đành phải giải thích là bình thường chẳng bao giờ dám mua đồ đắt thế đâu, tại đỗ đại học nên cô mới thưởng cho thôi.

Bẵng đi một năm, giờ thấy Mạch Đông lôi "chiến bào" ra, Ngô Tử Mặc nhướn mày hỏi đểu, có phải có cô nào lọt vào mắt xanh rồi không.

Mạch Đông hơi ngại, nhưng vẫn chối bay chối biến. Mà cũng chẳng phải nói dối, vì người cậu thích đâu phải con gái: "Không có, lôi ra xem tí thôi... Tại thấy chẳng có dịp nào mặc đến, mặc vào sợ người ta bảo làm màu."

Ngô Tử Mặc nhún vai: "Cứ mặc đi, nhìn cũng khác gì áo trăm tệ mua trên Taobao đâu. Hàng hiệu thì cũng chỉ để mấy ông nhà giàu lấy le thôi, với lại cái hiệu của cậu cũng ít người biết, không có cái logo to tổ chảng quê mùa nào đâu, chả ai biết đâu mà lo."

Mạch Đông lắc đầu: "Thôi bỏ đi, lỡ anh ấy nhận ra lại tưởng tôi khoe của."

Ngô Tử Mặc cười hề hề: "Anh ấy? Lộ rồi nhé, khai mau, chú em định đi hẹn hò với ai?"

Mấy người yêu thầm hình như có siêu năng lực ấy, yêu đến mức quằn quại thế mà chẳng ai bên cạnh hay biết gì cả. Chuyện Mạch Đông thích Nghiêm Tự Minh, ngoài cậu và cuốn nhật ký, à giờ thêm cả chính chủ Nghiêm Tự Minh nữa, thì tuyệt đối không ai biết.

Không phải Mạch Đông không dám thừa nhận mình thích con trai, cũng không phải sợ thích người như Nghiêm Tự Minh thì bị cười chê. Cậu chỉ đơn giản nghĩ, thích ai là chuyện riêng của mình, cậu ghét bị người ta trêu chọc, ghét cả việc người kia bị lôi vào câu chuyện làm quà.

Rõ ràng chuyện thích Nghiêm Tự Minh là do cậu tự quyết định, chẳng liên quan gì đến anh ấy, nhưng trong mắt bạn bè, từ nay về sau tên Nghiêm Tự Minh sẽ bị buộc chặt với tên cậu. Thế thì bất công quá, Mạch Đông không muốn như vậy, nên cậu chẳng bao giờ hé răng nửa lời chuyện đang để ý ai đó.

Tay đang gấp quần áo của Mạch Đông khựng lại: "Thật sự không phải hẹn hò mà, thứ sáu đi ăn với một anh khóa trên thôi."

Ngô Tử Mặc biết thừa tính Mạch Đông không biết nói dối, thấy nhạt nhẽo nên cũng chẳng buồn hỏi thêm.

Sau kỳ nghỉ lễ phải học bù hai ngày, tuần này bắt đầu học từ thứ bảy nên dài lê thê.

Nhà hàng do Nghiêm Tự Minh chọn. Mạch Đông lên mạng xem review, đập vào mắt là cái tag to đùng "Hẹn hò cặp đôi". Dù biết thừa Nghiêm Tự Minh chắc chỉ muốn tìm chỗ lịch sự để từ chối mình thôi, nhưng nhìn cái tag đó tim cậu vẫn đập loạn xạ.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...