Chương 4: 4

Chương 4: Cậu dám trốn tôi?

Bên tai vang lên chút âm thanh nhỏ bé.

Nghe giống như có người đang gọi tên cậu, giọng nói bé đến nói nghe như vọng ra từ một tầng nước.

Cậu giãy giũa trong tầm thức muốn nghe rõ, giọng nói kia càng lúc càng lớn-------

"Chung Minh!"

Cậu đột nhiên mở mắt. Nhìn thấy khuôn mặt của Matthew. Tầm nhìn của cậu đảo ngược, đôi mắt xanh của chàng trai trẻ như mặt hồ đang nhìn chằm chằm cậu.

Chung Minh cảm thấy choáng váng, nhận ra mình đang nằm ngửa, lưng áp vào nền đaats lạnh băng, hai chân gác trên bậc đá. Tại sao cậu lại nằm đây?

Chung Minh cảm thấy bối rối, đưa tay chống đất, cố gắng đứng dậy. Lòng bàn tay cậu chợt cảm thấy có thứ gì đó dính nhớp. Cậu giơ tay lên, đập vào mắt là một màu đỏ thẫm chói mắt.

Trên mặt đất toàn là máu!

"!" Chung Minh mở to mắt, hơi thở hỗn loạn, hai chân mềm nhũn sắp ngã về phía sau. May mắn thay, Matthew đã kịp thời giữ lấy cậu, nắm lấy tay cậu và kéo Chung Minh lên khỏi mặt đất.

Hai chân Chung Minh mềm nhũn, cậu dựa nửa người vào Matthew, nhìn chằm chằm máu trên đất. Một số mảnh kí ức loé lên trong đầu cậu. hôm qua cậu đã ngã xuống cầu thang và đập mạnh đầu xuống đất. Cơn đau dữ dội khiến cậu ngất đi ngay lập tức.

Mình chưa chết sao? Chung Minh sợ hãi nghĩ.

" Đừng hoảng sợ." Giọng nói trầm thấp của Matthew vang lên, một tay cậu ta đè vai Chung Minh, kéo cổ tay phải của cậu, để cậu tự sờ gáy của mình: " Cậu sờ thử đi. Không có vết thương đúng không?"

Ngón tay sờ tóc đúng thật không sờ được vết thương, Chung Minh bình tĩnh lại, nghi ngờ nói: ". . . . . Tại sao tôi lại không bị thương?"

Cậu ngã xuống từ bậc thang cao như vậy, nhưng không hề bị thương?

Matthew buông cổ tay cậu ra, tay phải vẫn đặt ở vai cậu như đang an ủi, nhìn cậu đầy ẩn ý: " . . . . Tôi thật sự không ngờ tới."

"Cái gì?" Chung Minh vẫn chưa tỉnh táo lắm, không nghe rõ lời cậu ta nói. Matthew không nói gì nữa chỉ lắc đầu.

" Ai đó?"

Đúng lúc này một giọng nữ lạnh lùng truyền đến. Chung Minh nhìn sang, một bóng người mặc áo choàng đen đi ra từ phía sau hành lang. Là quản gia Mary. Khuôn mặt tái nhợt, nhăn nheo của bà ta xuất hiện, nhìn bọn họ, ánh mắt quét qua vũng máu trên mặt đất, nhíu mày:

" Đã xảy ra chuyện gì?"

Bản thân Chung Minh cũng không biết đã xảy ra chuyện gì, nhìn đôi mắt xám lạnh lùng của quản gia Mary mà không biết trả lời như thế nào.

Matthew mở miệng thay cậu trả lời:" Cậu ấy gặp được phu nhân, từ cầu thang ngã xuống dưới."

Phu nhân? Chung Minh sửng sốt. Trong lòng liền nảy sinh nghi ngờ, đại não vừa hoạt động trở lại liền xuất hiện một hình ảnh.

Đó là một con nhện khổng lồ đang từ từ bò xuống dưới. Toàn thân nó đều là màu đen, có một quầng sáng màu hồng huỳnh quang bao quanh từ đầu đến đuôi. Đôi chân thon dài, cong cong của nó giống một tấm lưới khổng lồ phủ kín các bậc thang và tám con mắt của nó nhìn theo nhiều hướng khác nhau.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...