Chương 73: 73

73.

Editor: Cô Rùa

*

Khâu Ngôn Chí im lặng trong giây lát, sau đó đứng dậy.

Cậu nhìn chằm chằm người đàn ông kia hồi lâu rồi mới ngập ngừng mở miệng: "... Tần Hạ."

Khuôn mặt gần như không khác gì với Hạ Châu nở một nụ cười khẽ: "Không ngờ cậu lại còn nhớ tôi."

Trái tim Khâu Ngôn Chí chùng xuống, tay cậu siết chặt điện thoại như thể muốn bóp nát nó.

Khâu Ngôn Chí biết là Hạ Châu trông giống Tần Hạ mười năm trước, nhưng không ngờ rằng lại giống y hệt với Tần Hạ của mười năm sau luôn như vậy.

Một NPC giống như đúc với một con người rốt cuộc là mang ý nghĩa gì?

Khâu Ngôn Chí không dám nghĩ sâu.

Việc bản thân cậu chọn Hạ Châu ngay từ đầu vì giống với Tần Hạ đã là một cái gai trong lòng Hạ Châu rồi. Nếu bây giờ còn để anh phát hiện gương mặt của anh không chỉ na ná nữa mà là như đúc từ một lò ra thì không biết sẽ nghĩ miên man đi đâu đây.

Có điều ngay cả bản thân Khâu Ngôn Chí cũng chưa ý thức được rằng, khi đứng trước mặt người bạn cũ thời niên thiếu và còn là đối tượng đầu tiên khiến trái tim cậu rung động, trong đầu cậu lại chỉ có mỗi Hạ Châu.

Mãi đến khi Tần Hạ gọi tên cậu, cậu mới hoàn hồn.

"Cậu đang nghĩ gì vậy?"

Khâu Ngôn Chí ngẩng đầu nhìn người bạn đã nhiều năm không gặp. Cậu im lặng một hồi mới mở miệng: "Tôi đang nghĩ hai ta đúng là đã lâu không gặp."

Tần Hạ rũ mắt xuống, dịu dàng nói: "Có phải những lúc thế này chúng ta nên trao nhau một cái ôm không?"

Rõ ràng là câu hỏi nhưng không đợi Khâu Ngôn Chí trả lời, hắn đã duỗi tay ra ôm Khâu Ngôn Chí.

Khâu Ngôn Chí đờ ra hai giây, không có né tránh.

... Đã lâu không gặp, Tiểu Rác Rưởi.

Trong đầu Khâu Ngôn Chí bỗng hiện lên cảnh tượng lần cuối hai bọn họ gặp nhau, khi ấy khóe mắt của Tiểu Rác Rưởi đỏ hoe.

Thật ra mỗi lần cậu nhớ đến chuyện này đều cảm thấy có chút khó thở.

Cậu đã từng tưởng tượng vô số lần hai người họ tình cờ gặp lại. Nhưng lại không có cái ôm hòa bình nào như vậy.

Có điều Khâu Ngôn Chí cảm thấy hơi khác thường.

Gương mặt của Tiểu Rác Rưởi cứ hiện lên trong tâm trí cậu, rõ ràng Tiểu Rác Rưởi là một người quen thuộc và ấm áp như vậy, nhưng khi người đàn ông trước mặt ôm lấy cậu, cậu chỉ có thể ngửi thấy mùi nước hoa cao cấp, cũng không phải quá nồng nhưng lại làm người khác không có cách nào làm ngơ được mùi thuốc lá.

... Mùi hương này có chút xa lạ, hơn nữa còn làm Khâu Ngôn Chí cảm thấy khó chịu.

Khâu Ngôn Chí không khỏi nghĩ đến Hạ Châu.

Cũng là mùi thuốc lá nhàn nhạt nhưng tại sao ở trên người Hạ Châu lại làm cậu cảm thấy thoải mái và dễ chịu như vậy, thậm chí còn cảm thấy rất thơm.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...