Chương 103: Chờ tôi

Trong mắt Hà Mộ Bạch, Bạch Lạc đã thay đổi rất nhiều.

Những thay đổi này khiến cậu trông giống người bình thường và có tình người hơn trước.

Thật tốt.

Chỉ là Bạch Lạc của hiện tại, Hà Mộ Bạch không thể đối xử như trước nữa.

Hà Mộ Bạch gần như dỗ dành con nít mà nói: “A Lạc, chúng ta hiện đang ở tổng hành dinh của anh, cách Hoàn Giám hai ngàn kilomet, với tình trạng cơ thể hiện tại của em thì không thể chịu đựng được đến Hoàn Giám đâu.”

Bạch Lạc tức đến đỏ hoe mắt.

“Tại sao anh lại đưa tôi đến đây mà không có sự đồng ý của tôi?”

Nếu không phải người này lắm chuyện, cậu đã có thể ở bên Cố Cảnh Thừa rồi.

Bất kể chuyện gì xảy ra, cậu chỉ muốn ở bên Cố Cảnh Thừa, cùng anh đối mặt mọi chuyện.

Hà Mộ Bạch đối mặt với câu hỏi của Bạch Lạc cũng không hề tức giận.

Thật sự là Bạch Lạc hiện tại quá yếu ớt, ngay cả khi tức giận cũng mang một vẻ đẹp bệnh hoạn.

Hà Mộ Bạch chỉ muốn ôm cậu vào lòng, làm sao có thể tức giận được.

Hà Mộ Bạch dịu dàng dỗ dành: “A Lạc, nếu em quan tâm đến người kia như vậy, nếu anh ta không chết mà em lại gặp chuyện trên đường đến Hoàn Giám thì sao? Em cứ ngoan ngoãn ở đây đợi anh về, đợi vết thương của em lành hẳn, anh nhất định sẽ đưa em đi Hoàn Giám, được không?”

Bạch Lạc chính là người chữa trị, cậu biết những gì Hà Mộ Bạch nói đều là sự thật.

Vết thương trên cánh tay cậu đã bị nhiễm trùng nghiêm trọng.

Bây giờ cậu thậm chí còn không có sức để đứng dậy, nếu không được điều trị hiệu quả, thật sự có thể mất mạng.

"Tôi rời đi lâu như vậy, Cố Cảnh Thừa nhất định rất lo lắng cho tôi, tôi muốn quay về tìm anh ấy." Bạch Lạc vừa như đang trả lời Hà Mộ Bạch, vừa như đang lầm bầm một mình.

Cậu nhìn ra ngoài cửa sổ bằng đôi mắt xanh lam.

Cuối thu ở phương nam khác với phương bắc.

Nơi đây ấm áp như mùa xuân, nắng đẹp, mọi thứ đều tràn đầy sức sống.

Nhưng hiện tại cũng là thời điểm khó khăn nhất đối với Bạch Lạc.

Cậu thật sự rất nhớ Cố Cảnh Thừa.

Hà Mộ Bạch không muốn kích thích Bạch Lạc nữa, nên nói: “Vậy em càng nên tự chăm sóc bản thân thật tốt.”

Anh ta đứng dậy khỏi ghế, hạ giọng: “A Lạc, em ở chỗ tôi rất an toàn, ngoan ngoãn ở đây đợi tôi về, tôi ra ngoài tìm người chữa trị về giúp em điều trị.”

Bạch Lạc biết rằng bây giờ có lo lắng cho Cố Cảnh Thừa cũng vô ích.

Bây giờ cách Hoàn Giám quá xa, cậu lại yếu đến mức này, không có sự giúp đỡ của người khác, ra khỏi cửa này, không cần động vật, thực vật và con người biến dị ăn thịt, cậu cũng sẽ chết vì vết thương nặng bị nhiễm trùng.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...