Chương 104: Ngươi chủ động

Sở Vũ Yên quyến rũ vạn phần che miệng ngáp một cái.

“Biết rồi, vội vàng chạy đến đây không ngủ ngon đã đành, ngay cả một ngụm nước cũng không cho uống mà đã bắt người ta làm việc.”

Mọi người đều lo lắng muốn chết, nhưng cô ta lại chậm chạp như vậy, thật sự đủ để thử thách lòng kiên nhẫn của người khác.

"Thưa cô, xem ra cô chính là người chữa trị mà thiếu chủ đã mời về. Vết thương của nhị thiếu gia hiện giờ nhiễm trùng rất nghiêm trọng, có thể mất mạng bất cứ lúc nào, cô mau cứu người đi." Bác sĩ lên tiếng nhắc nhở.

Sở Vũ Yên khẽ "chậc" một tiếng.

“Hà Mộ Bạch, người của anh cũng giống anh, không có kiên nhẫn, thật vô vị. Thôi được, tôi sẽ cứu người, các người ra ngoài hết đi.”

Những người trong phòng nhìn về phía Hà Mộ Bạch, Hà Mộ Bạch ra lệnh: “Các người ra ngoài hết đi.”

Mọi người nhanh chóng rời khỏi phòng.

Hà Mộ Bạch ở lại.

Sở Vũ Yên lại kiểm tra vết thương của Bạch Lạc, nói với Hà Mộ Bạch: “Cậu ấy nhiễm trùng thật sự rất nghiêm trọng, khi tôi điều trị không được để bất cứ ai làm phiền tôi.”

“Được.”

Sở Vũ Yên thu lại vẻ lười biếng, ngón tay ngọc thon dài vươn ra, lòng bàn tay ánh sáng xanh lục tràn về phía Bạch Lạc, gần như bao phủ toàn bộ cơ thể cậu.

Sở Vũ Yên nhắm hai mắt lại, không ngừng truyền năng lượng chữa trị cho cậu.

————

Sau khi Thẩm Khinh Chu tỉnh lại, đập vào mắt y là căn phòng quen thuộc.

Đó là căn phòng mà Hách Liên LíÁo từng dùng để giam cầm y.

Trước khi ngất đi, anh đã biết Hách Liên Lí Áo sẽ bắt y trở lại phi thuyền, dù sao phi thuyền cũng là sào huyệt của Hách Liên Lí Áo.

Khoảnh khắc tiếp theo, y như nghĩ ra điều gì đó, cúi đầu nhìn cơ thể mình.

Không có dấu vết hoan ái, cơ thể cũng không có gì khó chịu.

Hách Liên Lí Áo đã không chạm vào y.

Thẩm Khinh Chu thở phào nhẹ nhõm.

Y mở mắt nằm trên giường không động đậy, đang suy nghĩ lần này mình phải làm thế nào mới có thể thoát khỏi đây.

Phi thuyền có lẽ đang tàng hình trên bầu trời, y lại không biết bay, muốn trốn thoát, điều đầu tiên là phải tìm được tháp thoát hiểm hoặc tìm được máy bay chiến đấu trên tàu.

Chiếc phi thuyền này cũng là một chiến hạm, diện tích rất lớn, và cũng có sự khác biệt lớn so với chiến hạm của con người.

Trong một chiến hạm lớn như vậy, việc tìm kiếm tháp thoát hiểm hoặc vị trí máy bay chiến đấu trên tàu không phải là điều dễ dàng…

Cánh cửa dày cộp của căn phòng được mở ra, làm gián đoạn sự trầm tư của Thẩm Khinh Chu.

Hách Liên Lí Áo sải bước đi vào, toàn bộ cơ thể Thẩm Khinh Chu căng cứng.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...