Chương 106: Như vậy đã đau lòng
Hà Mộ Bạch ngây người một lát, khô khan đáp lại một câu: “Không có.”
“Vậy trước đây tôi có làm chuyện này với người khác không?” Bạch Lạc dường như rất để tâm đến chuyện này.
“Không có, trong mắt em chỉ nghĩ đến làm sao để nâng cao võ lực, làm sao để trở thành người mạnh nhất, tuy sau này có vô số người theo đuổi, nhưng em đều không để mắt đến, cho nên vẫn luôn độc thân.”
Bạch Lạc thở phào nhẹ nhõm.
“Cố Cảnh Thừa chỉ làm chuyện sinh con với tôi, xem ra tôi cũng vậy, thật tốt.”
Thì ra cậu để ý chuyện này như vậy, vẫn là vì Cố Cảnh Thừa đó.
Sắc mặt Hà Mộ Bạch không tốt, thậm chí có chút tức giận nói: “A Lạc, em là vì mất trí nhớ nên mới trở thành như vậy mới thích hắn, em nhất định là bị hắn mê hoặc rồi. Nếu là em trước đây, căn bản sẽ không để mắt đến hắn.”
“Anh lại không phải tôi, làm sao biết trước đây tôi thật sự nghĩ gì. Bất kể trước đây tôi như thế nào, dù sao bây giờ tôi đã xác định Cố Cảnh Thừa rồi. Anh đã hứa đợi tôi lành vết thương sẽ đi Hoàn Giám tìm Cố Cảnh Thừa, không phải là muốn thất hứa chứ.”
Bạch Lạc mở to đôi mắt nhìn chằm chằm anh ta, Hà Mộ Bạch thở dài một tiếng.
“Ta thật sự bó tay với em. Đợi ba ngày sau, vết thương của em lành hẳn sẽ đưa em đi.”
“Không được, đã kéo dài lâu như vậy rồi, tôi muốn lập tức đi Hoàn Giám.”
Cậu nhớ Cố Cảnh Thừa quá rồi, hận không thể bây giờ có thể gặp được anh.
Đừng nói ba ngày, đợi thêm nửa ngày nữa cậu cũng không muốn.
“Nhưng vết thương của em còn chưa thật sự lành.”
Bạch Lạc xuống giường, tuy cơ thể vẫn còn yếu, nhưng đi lại không thành vấn đề.
“Bây giờ tôi đã tốt hơn nhiều, có thể đi đường rồi. Hà Mộ… Mộ Bạch ca ca, nếu anh thật sự tốt với tôi, bây giờ hãy đưa tôi về Hoàn Giám đi, bây giờ trong đầu tôi toàn là Cố Cảnh Thừa, căn bản không thể tiếp tục ở đây được nữa.”
Hà Mộ Bạch căn bản không thể chống lại câu “Mộ Bạch ca ca” của cậu.
Đặc biệt là khi nghĩ đến chuyện quá khứ, càng thêm xót xa cho cậu.
“Nếu em không tin Cố Cảnh Thừa chết rồi khăng khăng muốn về Hoàn Giám, ta sẽ đưa em đi, để em chết cái tâm này đi.”
Hà Mộ Bạch đồng ý với Bạch Lạc xong, liền cho người đi chuẩn bị đồ ăn thức uống trên đường.
Điều khiến Hà Mộ Bạch đau đầu là, anh ta còn phải tìm cách thuyết phục Sở Vũ Yên cùng đi.
Vết thương trên người Bạch Lạc còn chưa thật sự lành, bây giờ mới khó khăn lắm mới chữa khỏi một chút, lỡ như trên đường lại nghiêm trọng hơn thì phiền phức rồi.
Tốt nhất là để Sở Vũ Yên đi cùng, ba ngày tới đúng giờ điều trị cho Bạch Lạc.
Hà Mộ Bạch gõ cửa phòng Sở Vũ Yên một lúc lâu mới thấy Sở Vũ Yên ra mở cửa.
Bình luận