Chương 132: Thần tộc
Sắc mặt của Thẩm Khinh Chu khẽ thay đổi: “Ngươi từng nói sẽ không ép buộc ta.”
Y thật sự sợ Hách Liên Lí Áo không giữ lời.
Mà Hách Liên Lí Áo thì thật sự rất muốn làm.
Tuy nhiên, điều hắn muốn hơn chính là ánh mắt của Thẩm Khinh Chu chỉ dõi theo mỗi mình hắn, và cam tâm tình nguyện trở thành người của hắn.
Vì vậy hắn nhẫn nhịn.
“Bổn vương sẽ không ép ngươi, nhưng ngươi cũng đừng để bổn vương phải chờ quá lâu.”
Thẩm Khinh Chu khẽ thở phào nhẹ nhõm.
Biết rõ Hách Liên Lí Áo cứng đầu nhưng lại mềm lòng, y cũng không còn cách nào khác, chỉ đành dịu giọng nói: “Ba ngày sau ta sẽ quay lại tìm ngươi, đến lúc đó chúng ta cùng rời khỏi nơi này, được không?”
Hiếm khi thấy Thẩm Khinh Chu chịu xuống nước, Hách Liên Lí Áo cảm thấy vô cùng mãn nguyện.
“Ngươi hôn bổn vương một cái, bổn vương sẽ đồng ý với ngươi.”
Thẩm Khinh Chu: “……”
“Chỉ một cái thôi.” Giọng của Hách Liên Lí Áo trầm thấp, mang theo đầy sức mê hoặc.
Hắn còn nghiêng mặt đến gần Thẩm Khinh Chu hơn, môi hai người gần như đã chạm vào nhau.
Thôi, cứ coi như là môi đụng vào khúc gỗ đi.
Thẩm Khinh Chu nghiêng người tới, hôn lên môi hắn một cái thật nhanh rồi đỏ bừng cả mặt.
“Được chưa?”
Ngay sau đó, bàn tay to lớn của Hách Liên Lí Áo đặt lên sau đầu y, kéo lại gần, môi hai người dính chặt vào nhau.
Hắn đâu có thỏa mãn chỉ như vậy, nhanh chóng cạy môi y ra và hôn sâu vào trong.
Thẩm Khinh Chu hoàn toàn không thể trốn, đỏ mặt tía tai bị hắn hôn đến choáng váng.
Khi buông ra, tâm trạng của Hách Liên Lí Áo rất tốt, khóe môi cong lên rõ rệt.
Thẩm Khinh Chu thở hổn hển nhẹ nhàng, đôi môi đỏ mọng vương chút nước, càng thêm quyến rũ mê người.
Không biết Hách Liên Lí Áo đã dùng bao nhiêu sức tự chủ mới chịu buông tay.
“Ta cho ngươi ba ngày. Nếu ba ngày sau đúng giờ này ngươi còn chưa quay lại, bổn vương sẽ đích thân xông vào căn cứ ngầm của Hoàn Giám bắt ngươi về.”
“Biết rồi.”
Cảm giác như không khí xung quanh đều nóng hừng hực, hai má Thẩm Khinh Chu càng lúc càng đỏ.
“Ta đi đây.”
Y quay người rời đi, lần này Hách Liên Lí Áo không ngăn cản nữa, chỉ dùng ánh mắt như sói dõi theo bóng lưng y.
Lúc Thẩm Khinh Chu mở cửa phòng thì vừa hay gặp Cố Cảnh Thừa đang vội vàng chạy tới, theo sau là Giang Viêm, Tiểu Chu và Lão Lâm.
“Cảnh Thừa? Khi nào anh về vậy? Bạch Lạc đâu? Cậu ấy không sao chứ?”
Chỉ một giây sau, nhìn thấy gương mặt căng thẳng, sắc mặt ngưng trọng của Cố Cảnh Thừa, Thẩm Khinh Chu liền đoán được có lẽ đã xảy ra chuyện với Bạch Lạc.
Bình luận