Chương 142: sau khi ân ái

Long Dục: “Tiểu Chu, anh sẽ không để en có cơ hội rời khỏi anh nữa. Anh muốn để em tận mắt chứng kiến anh giết chết Hách Liên Lý Áo và những kẻ khác, rồi từng bước một thống nhất Trái Đất.”

Thẩm Khinh Chu: “Anh thật sự nghĩ đám người ngoài hành tinh đó thật lòng hợp tác với ngươi sao? Chúng chỉ đang lợi dụng ngươi thôi, mau tỉnh lại đi.”

Long Dục: “Không, em sai rồi.”

Hắn ta bước đến gần, cúi đầu ghé sát tai Thẩm Khinh Chu, thì thầm: “Anh và bọn chúng chỉ là đang lợi dụng lẫn nhau mà thôi.”

……

Cố Cảnh Thừa tỉnh dậy, cảm thấy trong lòng trống rỗng.

Phía bên kia giường cũng trống không.

Anh lập tức tỉnh táo, vội vàng xuống giường đi tìm người.

Khi thấy Bạch Lạc đang ngồi xếp bằng trên ghế sofa, anh mới thở phào nhẹ nhõm.

Bạch Lạc chỉ mặc một chiếc áo choàng tắm màu trắng.

Làn da trắng như tuyết của cậu đầy vết tích của sự cuồng nhiệt tối qua.

Đôi chân dài thẳng tắp bắt chéo, tư thế có chút giống đang ngồi thiền.

Hai luồng năng lượng đỏ và xanh lượn lờ quanh cơ thể cậu.

Đôi mắt của Bạch Lạc nhắm nghiền, ánh mắt mơ hồ, trông có vẻ rất khó chịu.

Cố Cảnh Thừa đoán rằng cậu đang cố kìm nén hai luồng năng lượng, không dám gọi, chỉ đứng một bên lo lắng không yên.

Khoảng mười phút sau, hai luồng năng lượng mới biến mất khỏi cơ thể Bạch Lạc.

Cậu giống như cà tím bị sương giá, lập tức đổ người sang một bên.

Cố Cảnh Thừa nhanh tay đỡ lấy cậu.

“Em đang áp chế hai luồng năng lượng đó à?” Cố Cảnh Thừa hỏi.

Bạch Lạc trông rất mệt, vô cùng yếu ớt.

“Chính xác mà nói, em đang cố áp chế một luồng năng lượng khác. Năng lượng của thần tộc em vốn là màu xanh lục, còn luồng năng lượng màu đỏ là từ hung thú thời thượng cổ của hệ sao Minh Lan Thử Uyết.”

Cố Cảnh Thừa thấy có lỗi vì tối qua hành hạ cậu hơi quá, trong lòng dâng lên cảm giác áy náy.

Anh lau mồ hôi trên trán Bạch Lạc: “Dù không biết Thử Uyết là gì, nhưng nếu là hung thú thượng cổ thì chắc chắn rất mạnh.”

“Ừ, rất mạnh.” Bạch Lạc gật đầu, “Mười nghìn năm trước, Thử Uyết  xuất hiện, không ai có thể đối đầu với nó. Bất kỳ sinh vật nào biết di chuyển đều bị nó ăn, mà nó thì vĩnh viễn không cảm thấy no. Sự sống của hệ sao Minh Lan bị đe dọa nghiêm trọng. Thần tộc chúng ta mang sứ mệnh bảo vệ hệ sao Minh Lan, tổ tiên đã liên thủ chiến đấu với nó.”

“Cuộc chiến với Thử Uyết, toàn bộ thần tộc đều xuất chiến, cuối cùng chỉ còn lại vài người sống sót, ai cũng bị thương nặng, nhưng ngay cả vậy vẫn không thể giết chết nó, chỉ có thể phong ấn nó trong cấm địa.”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...