Chương 54: Cố Cảnh Thừa đã chết
"Chủ nhân!" Phủ Tang kêu lớn một tiếng, vẫn trong hình dáng thú, nó đuổi theo hướng họ bay đi trên mặt đất.
“Bạch Lạc, Phủ Tang!”
“Các ngươi mau trở về, cùng đường mạt lộ chớ đuổi!”
Giang Viêm và Kiều Tuyết hướng về phía họ rời đi mà la lớn, đáng tiếc không một ai quay đầu lại.
Vì tốc độ quá nhanh, họ rất nhanh biến mất ở chân trời.
Chiến đấu không kết thúc vì sự rời đi của Hách Liên Lý Áo và Bạch Lạc.
Quái vật mà Hách Liên Lý Áo mang đến vẫn không ngừng cắn xé con người.
Bởi vì rất nhiều người của Bất Khí tổ chức đã rút lui trốn sang một bên, những người đánh nhau với quái vật hầu hết đều là người của Nam Hà thành.
Hiện tại, người của Nam Hà thành đã chết và bị thương hơn một nửa, hiện trường vô cùng thảm khốc.
Kiều Tuyết, Giang Viêm và Tiểu Chu cũng không để ý đến những thứ khác, điều họ lo lắng nhất bây giờ là Cố Cảnh Thừa đã hôn mê bất tỉnh.
Tiểu Chu đối phó với những con quái vật đang tràn tới, Kiều Tuyết và Giang Viêm ngồi xổm bên cạnh Cố Cảnh Thừa.
Kiều Tuyết là đội y của đội, mặc dù không phải là người chữa trị, không có khả năng chữa bệnh, nhưng y thuật rất giỏi.
Cô ấy kiểm tra tình hình của Cố Cảnh Thừa.
Chỉ thấy cô ấy vừa bắt mạch cho Cố Cảnh Thừa, vừa lật xem mắt anh.
"Sao rồi? Lão đại sao rồi?" Giang Viêm lo lắng hỏi bên cạnh.
Chỉ thấy Kiều Tuyết như không dám tin, sau đó lại kiểm tra một lần nữa, cuối cùng thất thần quỳ xuống đất, khuôn mặt lạnh lùng xinh đẹp thường ngày giờ phút này tràn đầy bi thương.
"Lão đại rốt cuộc làm sao vậy? Mẹ nó cô mau nói đi!" Giang Viêm sốt ruột đến mức mắng cả người nhà mình.
Khi Kiều Tuyết nhìn Giang Viêm, hốc mắt đã đỏ hoe: “Lão đại, sắp không xong rồi.”
"Lão đại không xong rồi? Không thể nào, tuyệt đối không thể nào. Lão đại lợi hại như vậy, sao anh ấy có thể chết được!" Giang Viêm gào lên, căn bản không dám tin vào sự thật này.
Tiểu Chu đối phó xong đám quái vật xông tới, cũng đi tới ngồi xổm xuống nhìn Cố Cảnh Thừa: “Lão đại sao rồi?”
Kiều Tuyết cố nén chua xót trong mắt, lặp lại: “Lão đại sắp không xong rồi.”
"Cái gì?" Tiểu Chu lập tức hoảng loạn, cậu ta đưa tay dò hơi thở của Cố Cảnh Thừa và cúi đầu xuống ngực anh nghe tim, phát hiện hơi thở của Cố Cảnh Thừa vô cùng yếu ớt, tim cũng gần như không còn đập.
Tiểu Chu lập tức gào khóc: “Lão đại, anh đừng chết mà, lão đại, một kẻ yếu như tôi còn sống tốt thế này. Anh lợi hại như vậy sao có thể chết được chứ, lão đại, anh tỉnh lại đi, anh tỉnh lại đi!”
Thực lực của Cố Cảnh Thừa quá mạnh, luôn khiến người ta có cảm giác anh ấy là bất bại.
Người của Chiến Cửu đội chắc chắn không thể chấp nhận sự thật Cố Cảnh Thừa sẽ chết, hơn nữa còn chết trước cả bọn họ.
Bình luận