Chương 60: Càng ghét hắn

Đoạn Vân Trạch vô cùng khó hiểu.

“Ở lại tôi sẽ bị cái tên điên Lâm Khí kia hành hạ đến chết mất, tôi lại không có khuynh hướng bị ngược đãi, tại sao phải ở lại?”

Khóe miệng Cố Cảnh Thừa hơi nhếch lên, mang theo nụ cười giễu cợt nhạt nhòa, anh cầm một hạt lạc trong đĩa bỏ vào miệng, vừa ăn vừa nói: “Hắn sẽ không đâu, không tin cậu cứ ở lại thử xem.”

Nếu Lâm Khí thật sự muốn giết Đoạn Vân Trạch, sao có thể giữ anh ta đến bây giờ.

Hơn nữa còn chiêu đãi tốt như vậy, lại còn có người hầu, đãi ngộ này đâu phải là đối với kẻ thù.

“Lão đại, anh đừng có đùa nữa, tôi là người của đội chín chiến đấu giám định, sớm muộn gì cũng phải về đội. Chỉ là em trai tôi bây giờ vẫn còn trong tay Lâm Khí, tối hôm đó tôi mới không đi theo lão Lâm. Bây giờ thì tốt rồi, lão đại anh đến rồi, chúng ta cứu em trai tôi rồi nhanh chóng cùng nhau đi thôi.”

Ngoài cửa phòng Đoạn Vân Trạch có hai người  dị chủng cấp cao canh giữ.

Họ là những thuộc hạ được Lâm Khí tin tưởng nhất, cũng là những người trung thành nhất với Lâm Khí và có võ lực cao nhất.

Chỉ là một mình Đoạn Vân Trạch không thể trốn thoát khỏi tay hai người bọn họ, có Cố Cảnh Thừa vừa mới thăng cấp ở đây, đối phó với bọn họ không thành vấn đề.

Sau khi Cố Cảnh Thừa hạ gục hai người, Đoạn Vân Trạch dẫn anh đến nơi ở của Đoạn Vân Tinh.

Nơi ở của Đoạn Vân Tinh cũng có người canh giữ, Cố Cảnh Thừa và Đoạn Vân Trạch mỗi người hạ gục một người, thành công vào được phòng của Đoạn Vân Tinh.

"Anh, anh không khỏe sao? Sao lại đến đây vậy?" Đoạn Vân Tinh thấy là Đoạn Vân Trạch, liền vội vàng nghênh đón.

Từ lần gặp gỡ đầu tiên, mấy ngày nay hai anh em chỉ gặp nhau một lần.

Đoạn Vân Trạch cũng không biết Lâm Khí đã nói gì với Đoạn Vân Tinh về tình hình của anh ta, anh ta vừa bước tới vừa nói: “Anh không sao cả.”

"Nhưng anh Lâm Khí nói anh bị thương rất nặng, còn bảo em đừng làm phiền anh dưỡng thương nữa. Anh, anh thật sự không sao chứ? Đừng sợ em lo lắng mà không nói thật với em." Đoạn Vân Tinh lo lắng nhìn Đoạn Vân Trạch.

Đoạn Vân Trạch sốt ruột.

"Anh thật sự không sao. Vân Tinh, em bây giờ cứ đi với anh trước đã, những chuyện khác đợi lát nữa anh sẽ giải thích với em." Đoạn Vân Trạch tiến lên kéo Đoạn Vân Tinh về phía cửa.

Cố Cảnh Thừa nói: “Vừa nãy gây ra chút động tĩnh, đừng đi cửa chính, đi cửa sổ đi.”

"Vâng." Đoạn Vân Trạch lại kéo Đoạn Vân Tinh về phía cửa sổ, vừa đi vừa nói: “Vân Tinh, lát nữa anh sẽ hóa thành sói, em ngồi lên lưng anh, anh cõng em đi, như vậy sẽ nhanh hơn.”

"Đợi đã, anh, chúng ta đi đâu vậy? Còn nữa, vị soái ca này là ai vậy?" Đoạn Vân Tinh ngơ ngác.

“Đây là lão đại của anh, Cố Cảnh Thừa, anh ấy là một người hoàn toàn đáng tin cậy, những chuyện khác đợi sau này anh sẽ nói với em. Bây giờ cứ rời khỏi đây trước đã.”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...