Chương 62: lúc đó quả thực đoán đúng
Bạch Lạc càng rúc sâu hơn vào lòng Cố Cảnh Thừa.
“Vừa nãy bị người khác thấy chúng ta như vậy, có sao không?”
Cố Cảnh Thừa lại hôn lên môi cậu một cái: “Không sao. Dù sao chuyện chúng ta như thế nào, bọn họ sớm muộn cũng sẽ biết.”
“Chúng ta là như thế nào?”
Bạch Lạc biết mối quan hệ của mình và Cố Cảnh Thừa đã khác.
Ít nhất sau này có thể tùy tiện hôn anh rồi.
Nhưng cụ thể là như thế nào thì cậu lại không dám chắc.
Cố Cảnh Thừa khẽ cười: “Em nói xem?”
“Em không biết, chỉ là cảm thấy ở bên anh rất vui vẻ.”
Cố Cảnh Thừa xem như đã hiểu.
Con mèo nhỏ này thật sự không hiểu ý nghĩa mối quan hệ hiện tại của họ.
“Bạch Lạc, nếu anh cũng như vậy với người khác, em sẽ thế nào?”
Bạch Lạc chỉ cần nghĩ đến cảnh tượng đó thôi đã thấy tức giận.
“Không được, anh không được làm chuyện đó với người khác.”
Cố Cảnh Thừa thấy cậu tức đến mức tai mèo dựng cả lên, vui vẻ khẽ cười một tiếng.
“Vì sao?”
“Bởi vì... bởi vì em sẽ không hôn người khác, chỉ hôn anh thôi. Anh cũng chỉ được hôn em.”
Cố Cảnh Thừa cúi đầu, lại hôn lên đôi môi nhỏ nhắn hồng nhuận của cậu.
“Bạch Lạc, anh thích em.”
Bạch Lạc: “Anh muốn sinh con cho em?”
Cố Cảnh Thừa: “...”
Cố Cảnh Thừa dở khóc dở cười ôm chặt cậu hơn, giải thích: “Thích một người không có nghĩa là muốn sinh con cho người đó. Anh muốn ở bên em, muốn mỗi ngày đều nhìn thấy em, muốn em luôn vui vẻ hạnh phúc, muốn mang đến hạnh phúc cho em, đó chính là thích một người.”
“Thì ra là như vậy. Vậy em cũng thích anh, rất thích anh.”
Cố Cảnh Thừa cười cười, không nói gì.
Con mèo nhỏ thích anh, anh đã sớm đoán được rồi.
Lúc Đoạn Vân Tinh tỉnh lại, Đoạn Vân Trạch vừa gọt xong một quả táo.
"Quả táo này vừa hái trên cây xuống không lâu, tươi lắm, ở ngoài không ăn được đâu. Nào, ăn đi." Đoạn Vân Trạch đưa quả táo cho Đoạn Vân Tinh.
Đoạn Vân Tinh nhận lấy quả táo, để sang một bên.
“Anh, đây là đâu? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
Vẻ mặt Đoạn Vân Tinh ngơ ngác, hiện tại cậu ấy có thể khẳng định mình không còn ở căn cứ của tổ chức Bất Khí nữa.
Nhưng cậu ấy vẫn tin Đoạn Vân Trạch sẽ không hại mình, cho nên dù tức giận cũng không nổi nóng với Đoạn Vân Trạch.
Đoạn Vân Trạch ngồi xuống chiếc ghế đối diện cậu, trả lời: “Đây là Nam Hà Thành, đợi hai ngày nữa, chiến đội chín của chúng ta sẽ về Hoàn Giám, anh sẽ đưa em cùng về Hoàn Giám. Em là người thường, chỉ có thể sống ở mặt đất của Hoàn Giám. Đến lúc đó anh sẽ sắp xếp mọi thứ ổn thỏa, em có thể sống vui vẻ vô tư ở đó.”
Bình luận