Chương 64: Rốt cuộc có mục đích gì?
Đôi mắt xanh lục sâu thẳm của Lâm Khí nhìn chằm chằm vào Đoạn Vân Trạch, khuôn mặt lai góc cạnh không chút biểu cảm.
“Tôi nghĩ anh hiểu lầm rồi, hôm nay tôi đến chỉ để đưa Tiểu Tinh đi.”
Đoạn Vân Trạch: “...”
Ánh mắt mọi người đổ dồn vào Đoạn Vân Trạch, khiến anh ta cảm thấy xấu hổ vì những lời tự đa tình vừa rồi, đồng thời càng thêm tức giận.
“Lâm Trì, chẳng phải anh muốn trả thù tôi sao, đừng liên lụy đến Vân Tinh.”
Lâm Khí vẫn giữ nguyên vẻ mặt lạnh lùng, đáp lại một cách hờ hững.
“Chuyện giữa tôi và Tiểu Tinh không liên quan đến anh.”
Tiểu Chu nghiêng đầu hỏi Đoạn Vân Trạch: “Vân Trạch ca, anh ta nhìn có vẻ thật sự nhắm vào em trai anh, hay là để em trai anh qua nói chuyện với anh ta đi?”
Đoạn Vân Trạch hoàn toàn không nghe thấy lời Tiểu Chu nói.
Thái độ của Lâm Khí đối với Đoạn Vân Tinh quá mức mập mờ, chẳng lẽ hai người họ thật sự tâm đầu ý hợp rồi?
Vừa nghĩ đến khả năng này, da đầu Đoạn Vân Trạch như muốn nổ tung.
Người mà Hoa Diêu phái đi đón Đoạn Vân Tinh là một dị nhân có dị năng biến thành chim khổng lồ, người đó để Đoạn Vân Tinh ngồi trên lưng mình, rất nhanh đã đưa Đoạn Vân Tinh đến.
Đoạn Vân Tinh vừa nhìn thấy Lâm Khí liền cười tươi rói: “Lâm Khí ca.”
Lâm Khí khẽ cười với Đoạn Vân Tinh: “Tiểu Tinh, anh đến đón em, em có bằng lòng về với anh không?”
Má Đoạn Vân Tinh hơi ửng đỏ, cười có chút ngọt ngào, đáp: “Em bằng lòng.”
Lâm Khí: “Vậy thì qua đây đi.”
Đoạn Vân Tinh như trúng tà, cứ thế đi về phía Lâm Khí và quân đội của anh ta, nhưng bị Đoạn Vân Trạch một tay kéo lại.
“Vân Tinh, đừng qua đó!”
“Anh, Lâm Khí ca lo lắng cho em nên mới đến tìm em, sao anh cứ không chịu tin anh ấy thật sự là người tốt, sẽ không hại em chứ?”
“Nếu anh ta là người tốt, đã không bắt người Nam Hà Thành đến uy hiếp chúng ta!”
“Lâm Khí ca là quá lo lắng cho em thôi. Hơn nữa, anh và đội trưởng của anh bắt em đến đây, chẳng phải cũng giống như bắt cóc sao?”
Đoạn Vân Trạch thật sự tức giận.
“Rốt cuộc Lâm Khí đã bỏ bùa mê thuốc lú gì vào đầu em, mà em lại tin anh ta hơn cả anh trai ruột thịt lớn lên cùng em từ nhỏ!”
Đoạn Vân Trạch cảm thấy đây căn bản không phải là vấn đề.
“Anh là người thân duy nhất của em, Lâm Khí ca là... anh biết anh ấy có ý nghĩa như thế nào đối với em mà. Anh, xin anh hãy để em qua đó đi.”
Hai anh em cứ giằng co không ngừng, bên cạnh Lâm Khí, Hoa Dũng nằm đó trọng thương, Hoa Diêu nhìn thấy mà đau lòng.
Hoa Diêu ngại mở lời, liền liếc mắt ra hiệu cho Cố Cảnh Thừa.
Bình luận