Chương 69: Cảm thấy có chút kỳ lạ

Lời tỏ tình bất ngờ khiến Bạch Lạc vui vẻ khôn xiết, đôi mắt xanh lam trở nên long lanh.

Dưới ánh lửa, gương mặt đẹp đến mức khó phân biệt giới tính càng thêm động lòng người.

"Biến thành mèo bất tiện lắm, thôi bỏ đi, đợi về rồi em biến cho anh xem nhé," cậu con nghiêm túc hứa hẹn.

Cố Cảnh Thừa đương nhiên là chiều theo cậu hết mực.

Anh mỉm cười cưng chiều, lại hôn lên gò má trắng nõn của cậu một cái.

“Được.”

Áo khoác khô rồi, Cố Cảnh Thừa đưa cả áo của mình cho Bạch Lạc mặc.

Anh là dị nhân hệ Hỏa, không sợ lạnh, Bạch Lạc cũng không khách sáo mặc vào.

Hai người trước đó đã hái một ít lá chuối rừng về, giờ trải lá chuối xuống đất làm thảm rồi nằm xuống ngủ.

Một ngày mệt nhoài, ngày mai còn phải đối phó với ba con dị thú kia, tối nay phải nghỉ ngơi thật tốt để tích lũy thể lực.

Bạch Lạc người vẫn còn hơi yếu, cũng mệt mỏi, rất nhanh đã rúc vào lòng Cố Cảnh Thừa ngủ say.

Tuy đã trải lá chuối rừng, nhưng hang động ẩm ướt lạnh lẽo, mặt đất cũng rất lạnh, Cố Cảnh Thừa để Bạch Lạc ngủ thoải mái hơn, đã thúc giục nguyên tố Hỏa sưởi ấm cho cậu.

Bạch Lạc ngủ rất ngon.

Cố Cảnh Thừa không ngủ, anh quay đầu nhìn về phía lối đi đã bị bịt kín.

Chỗ đó ánh lửa không chiếu tới, tối đen như mực, trong bóng tối còn lẫn chút gió lạnh.

Hy vọng vừa rồi thật sự chỉ là anh nghĩ nhiều.

Thực tế chứng minh, trực giác của cao thủ như Cố Cảnh Thừa rất chuẩn xác.

Cố Cảnh Thừa không dám ngủ say.

Anh bề ngoài thì nhắm mắt ngủ, nhưng thực ra vẫn luôn trong trạng thái cảnh giác.

Khi lối đi truyền đến động tĩnh lạ, anh lập tức mở mắt ra.

Lối đi ban đầu chỉ có tiếng động nhỏ, sau đó âm thanh càng lúc càng lớn, đánh thức cả Bạch Lạc.

"Sao vậy?" Bạch Lạc dụi mắt, vẻ mặt còn mơ màng hỏi.

Nhưng rất nhanh, cậu đã phản ứng lại là tiếng động từ đâu truyền đến.

“Trong lối đi có gì đó.”

Cố Cảnh Thừa đứng dậy, cũng không cầm đuốc nữa, anh đưa tay ra, lòng bàn tay hướng lên, phía trên lòng bàn tay xuất hiện một ngọn lửa sáng rực, còn sáng hơn cả củi.

Lối đi vẫn bị đất bịt kín như vừa nãy, chỉ là tiếng động lạ bên trong càng lúc càng lớn.

Cố Cảnh Thừa và Bạch Lạc đều nhìn về phía đó, anh theo bản năng bảo vệ Bạch Lạc sau lưng, gần như ngay giây tiếp theo, đất ở lối đi bị đánh bật ra.

Một thứ đen sì sì to bằng người, dang đôi cánh dài tấn công Cố Cảnh Thừa và Bạch Lạc.

Cố Cảnh Thừa ôm chặt Bạch Lạc d chuyển đến rìa hang động, né tránh đòn tấn công của thứ đó.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...