Chương 70: Lựa chọn

Cố Cảnh Thừa dẫn đầu đi trước, nắm chặt tay Bạch Lạc đi vào bên trong.

Họ đi khoảng mười mấy phút, con đường hầm tối đen chỉ vừa đủ hai người đi qua đột nhiên trở nên rộng rãi hơn.

Đi thêm hai ba phút nữa, họ đến một không gian.

Nơi này rộng hơn hang động nhiều, khoảng một trăm mét vuông, cao tám chín mét.

Cố Cảnh Thừa chia ngọn lửa trong tay thành tám phần, lần lượt dán chúng lên bốn bức tường.

Lập tức, toàn bộ không gian trở nên sáng rõ.

Nơi này trông giống một căn phòng hơn.

Một chiếc giường làm bằng gỗ, vài chiếc ghế đơn sơ và một số đồ dùng hàng ngày.

Kỳ lạ hơn nữa là ở đây còn có áo giáp và mũ trụ mà người ta mặc, cùng với một số thứ không gọi được tên.

Những thứ này đều bị phủ một lớp bụi dày.

Cố Cảnh Thừa phủi lớp bụi trên áo giáp và mũ trụ.

“Chất lượng của áo giáp và mũ trụ này không phải là thứ mà người cổ đại có thể chế tạo ra được, nhìn dấu vết thì những người từng sống ở đây cũng không phải là người xưa. Tiểu Bạch Miêu, em xem thử xem, cái này có giống đồ vật của người ngoài hành tinh không.”

Cố Cảnh Thừa hỏi xong, thấy Bạch Lạc không trả lời, liền nhìn về phía sau.

Bạch Lạc đang nhìn chằm chằm vào một chỗ.

Cố Cảnh Thừa theo ánh mắt của cậu nhìn qua, phát hiện Bạch Lạc đang nhìn một thanh kiếm đã rỉ sét.

Kiếm không có vỏ, cắm thẳng xuống đất ở một góc phòng.

Kiếm dài khoảng ba thước, rộng khoảng một thước, cả chuôi và thân kiếm đều đã rỉ sét, không khác gì sắt vụn bình thường.

Bạch Lạc đột nhiên nói: “Đó là Cách Xích.”

Cố Cảnh Thừa: “Cái gì?”

Bạch Lạc cũng không hiểu rõ, cậu bước nhanh về phía thanh kiếm, tay nhẹ nhàng vuốt lên thân kiếm.

“Thật sự là Cách Xích, Phủ Tang nói, nó là kiếm đeo bên hông trước đây của em.”

Giống như lần ở trên phi thuyền, Bạch Lạc tuy không có ký ức, nhưng vừa nhìn thấy Phủ Tang liền nhận ra Phủ Tang.

Cố Cảnh Thừa cũng tin rằng thanh kiếm trông như sắt vụn này tên là Cách Xích chính là đồ vật của Bạch Lạc.

“Sao nó lại thành cái bộ dạng quỷ quái này rồi?”

Thân phận của Bạch Lạc chắc chắn không hề đơn giản, chỉ nhìn năng lượng mà cậu vô tình giải phóng ra khi thần trí không tỉnh táo cũng đủ thấy.

Ngay cả thú cưỡi của cậu cũng là thần thú, kiếm đeo bên hông chắc chắn cũng không thể tệ được.

Nhưng thanh kiếm này trông chẳng khác nào đồng nát sắt vụn.

"Em cũng không biết, nhưng em chắc chắn, trước đây nó không phải như thế này." Bạch Lạc vuốt ve thân kiếm, ánh mắt đầy thương tiếc.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...