Chương 77: Dấu vết tình yêu
Tất cả những người ở lại đều lo lắng cho Thẩm Khinh Chu. Thấy Thẩm Khinh Chu vẫn chưa tỉnh, mọi người đều nhìn về phía Bạch Lạc.
Bạch Lạc giải thích: “Vết thương của giáo sư Thẩm quá sâu, lại bị nhiễm trùng nặng, tôi không thể xử lý hết một lần được. Phải điều trị thêm hai ngày nữa vết thương mới hoàn toàn lành lại, đến lúc đó anh ấy mới tỉnh.”
Tảng đá đè nặng trong lòng Long Dục cuối cùng cũng rơi xuống, ánh mắt hắn ta lại dán chặt vào người Thẩm Khinh Chu.
"Tất cả các ngươi lui xuống đi." Long Dục gần như ra lệnh.
Các lãnh đạo cấp cao của Hoàn Giám đều biết tình bạn đặc biệt giữa Long Dục và Thẩm Khinh Chu, nên đều thức thời lui ra.
Khi rời đi, vẻ mặt Tô Quốc Hào âm tình bất định nói: “Tổng chỉ huy, bây giờ giáo sư Thẩm đã trở về, đừng quên chuyện anh đã hứa với tôi.”
Nói xong câu đó, Tô Quốc Hào mới rời đi.
Cố Cảnh Thừa thấy Thẩm Khinh Chu vẫn chưa tỉnh, ở lại cũng vô ích, liền cùng Bạch Lạc rời đi.
Trong phòng bệnh nhanh chóng chỉ còn lại Long Dục và Thẩm Khinh Chu đang nằm trên giường.
Long Dục nắm lấy cổ tay thon gầy của Thẩm Khinh Chu: “Sao em lại gầy đi nhiều như vậy?”
Hắn ta hôn nhẹ lên mu bàn tay Thẩm Khinh Chu: “Em đã chịu khổ rồi.”
Hắn ta tiến lên kéo chăn lên cao hơn cho Thẩm Khinh Chu, vô tình nhìn thấy phía dưới cổ anh có vài vết mờ ám.
Ánh mắt hắn ta chợt lạnh đi, kéo mạnh vạt áo Thẩm Khinh Chu xuống.
Những vết răng và vết xanh tím còn sót lại sau cuộc hoan ái kịch liệt khiến hắn chấn động lùi lại hai bước.
Rất nhanh, trong đôi mắt hắn ta bùng lên ngọn lửa giận dữ.
Kiều Tuyết và Đoàn Vân Trạch cùng những người khác cũng đã trở về Hoàn Giám từ lâu, đang tụ tập với những chiến đội khác có quan hệ tốt với Hoàn Giám.
Bạch Mặc thấy Cố Cảnh Thừa, bước nhanh tới, cười trêu ghẹo: “Vừa nghe xong chuyện của các cậu ở Nam Hà Thành, giỏi đấy, song hệ cấp sáu.”
"Không phải song, là tam." Cố Cảnh Thừa thật thà nói.
Bạch Mặc lộ vẻ kinh ngạc, sau đó thật lòng mừng cho anh, cười khẽ mắng một câu: “Mẹ nó, ông trời cũng quá bất công rồi, tại sao lão tử đến một cái cũng không có. Tôi mặc kệ, tiếp theo anh phải mời ba bữa.”
Thẩm Khinh Chu trở về, tâm trạng Cố Cảnh Thừa rất tốt: “Được, chọn ngày không bằng gặp ngày, đi thôi.”
Bạch Mặc đương nhiên không có vấn đề gì.
Cố Cảnh Thừa hiếm khi mời khách, người của chiến đội số chín chắc chắn sẽ không vắng mặt, các đội trưởng của các phân đội có thời gian rảnh cũng đều đi.
Bạch Lạc và Phủ Tang đương nhiên cũng đi cùng.
Một nhóm người lên mặt đất, tìm một nhà hàng, đặt một phòng bao lớn.
Bình luận