Chương 78: Lục đục với nhau

Tuy là con riêng, nhưng độ hống hách của Tô Lăng chẳng kém cạnh gì những người khác trong nhà họ Tô.

Hơn nữa, hắn ta đặc biệt thích chơi trò ám muội, đội Chiến Cửu và vài đội chiến khác đều không ưa hắn.

Một đội trưởng giải thích: “Tô Lăng không biết vì sao lại đánh nhau với Tô Thiếu Kiệt. Mọi người cũng biết Tô Thiếu Kiệt là một kẻ bất tài, Tô Lăng một tay cũng có thể đánh hắn nằm sấp. Thế này thì hay rồi, Tô Thiếu Kiệt bị Tô Lăng đánh trọng thương, giờ vẫn còn nằm trên giường bệnh kia kìa. Mẹ của Tô Thiếu Kiệt làm sao có thể tha cho Tô Lăng, bà ta ép Tô Quốc Hào phải bãi miễn hết chức vụ của Tô Lăng, còn sai người đánh hắn một trận rồi tống vào ngục.”

“Anh nói không hoàn toàn đúng, mẹ của Tô Thiếu Kiệt tuy có làm ầm ĩ, nhưng việc bãi miễn chức vụ và tống người vào ngục đều là quyết định của Tô Quốc Hào.”

Có người nói: “Tô Lăng dù sao cũng là người có võ trong nhà họ Tô, lại còn là con của Tô Quốc Hào, Tô Quốc Hào trừng phạt nặng tay quá rồi.”

“Chuyện này các cậu không biết rồi. Nghe nói, cái thằng con riêng Tô Lăng này mười mấy tuổi mới về nhà họ Tô. Tô Thiếu Kiệt người tuy hỗn láo vô dụng, nhưng lại là con trưởng của Tô gia, hơn nữa còn được Tô Quốc Hào nuôi lớn từ bé, cưng chiều lắm. Tô Lăng dù có giỏi giang đến đâu, Tô Quốc Hào vẫn thương yêu đứa con trai lớn lên bên cạnh mình là Tô Thiếu Kiệt hơn. Đương nhiên rồi, mẹ của Tô Thiếu Kiệt cũng là một người ghê gớm, ngày thường đã hay gây khó dễ cho Tô Lăng, bây giờ Tô Lăng tự dâng cái cớ đến, bà ta chắc chắn sẽ lợi dụng triệt để.”

“Trước mạt thế, bọn họ những người này đã là những đại tài phiệt rồi, bây giờ thế giới thành ra như vậy, vẫn không quên tranh giành quyền lực, đấu đá lẫn nhau.”

"Nơi nào có lợi ích, nơi đó ắt có tranh giành quyền lực, đấu đá lẫn nhau." Bạch Mặc hiếm khi cảm thán một câu.

“Bọn họ nhà họ Tô có nội đấu thế nào cũng không liên quan đến chúng ta, chỉ cần đừng liên lụy đến chúng ta là được.”

Mấy đội trưởng này bàn tán chuyện bát quái, chẳng kém gì phụ nữ, người này nói xong người kia tiếp lời, Cố Cảnh Thừa và Bạch Lạc im lặng lắng nghe.

"À đúng rồi, tôi còn nghe được một tin nữa." Đội trưởng đội Tám cười hì hì nói.

“Chuyện gì?”

“Nghe nói đợi cứu được giáo sư Thẩm, tổng chỉ huy quan sẽ cùng vị hôn thê cử hành hôn lễ. Bây giờ giáo sư Thẩm đã trở về rồi, xem ra không bao lâu nữa chúng ta sẽ có tiệc hỉ ăn mừng.”

Cố Cảnh Thừa nghe đến đây, khẽ nhướng mày: “Tin này có chính xác không?”

“Không dám đảm bảo một trăm phần trăm, nhưng tám chín phần là thật rồi.”

Những ngày này đội Chiến Cửu tuy không có ở đây, nhưng qua bữa cơm này, mọi chuyện xảy ra ở Hoàn Giám những ngày qua đều đã biết hết.

Hiếm khi tụ tập một lần, mấy người uống đến hơn chín giờ tối mới về căn cứ.

Có vài người đã say bí tỉ, Cố Cảnh Thừa và Bạch Mặc, Giang Viêm đưa những người say về phòng rồi mỗi người về phòng mình.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...