Chương 83: Ánh mắt luôn không rời khỏi em ấy
Có lẽ sẽ có người cảm thấy hình phạt như vậy quá tàn nhẫn và vô nhân đạo.
Nhưng ở thế giới dị năng mạt thế không có trật tự, không có chính phủ, không có nhân quyền, ngay cả một cọng cỏ cũng có thể biến dị ăn thịt người, thì đây lại là chuyện rất bình thường.
Sau chuyện này, trong thành Hoàn Giám không còn xảy ra chuyện người dị chủng gia nhập Hoàn Giám ăn thịt người nữa.
Hiện tại người bình thường liên tiếp mất tích, rõ ràng là bất thường.
Nhưng những chuyện này không thuộc quyền quản lý của đội Cố Cảnh Thừa và những người khác.
Đội trưởng Vương đã điều tra mấy ngày trời mà vẫn không có cách nào, cuối cùng mới đến cầu viện đội chiến đấu.
Lão Lâm lên tiếng trả lời Kiều Tuyết: “Thành Nam Hà suýt chút nữa đã bị người ta đánh chiếm, may mà có người của Hoàn Giám chúng ta chống đỡ mới giữ được thành. Uy vọng của Hoàn Giám ngày càng cao, gần đây có không ít dị chủng nhân gia nhập, nói không chừng lẫn vào thứ thích ăn thịt người cũng chưa biết chừng.”
“Nếu Hoàn Giám thật sự có loại súc sinh như vậy, tôi là người đầu tiên không tha cho hắn, Tiểu Chu, đi thôi, chúng ta hỗ trợ đội trưởng Vương.” Giang Viêm nói.
Đối với chuyện như vậy, Tiểu Chu cũng rất phẫn nộ: “Vâng, chúng ta cố gắng lôi cổ tên súc sinh ăn thịt người này ra.”
“Cho tôi tham gia một chân.” Kiều Tuyết nhanh chóng theo sau.
Cố Cảnh Thừa không ngăn cản họ.
Ra khỏi phòng họp, Cố Cảnh Thừa đi ngang qua phòng huấn luyện, thấy Phủ Tang đã hóa thành thần thú to lớn cỡ hổ, đang phối hợp với đội trưởng đội khác huấn luyện những dị chủng nhân mới gia nhập.
Không cần nói cũng biết, chắc chắn đội trưởng đã hứa cho nó ăn nên nó mới chịu làm chuyện này.
Đối phó với những người mới này, Phủ Tang hoàn toàn là đang chơi đùa.
Những người mới vây quanh xem đều cổ vũ cho đồng đội, đáng tiếc đồng đội ngay cả lông của Phủ Tang cũng không chạm vào được.
Mà Bạch Lạc trước đó còn ở cùng với cậu ta thì lại không thấy bóng dáng đâu.
Cố Cảnh Thừa đi tới, kéo đội trưởng đội năm lại hỏi: “Bạch Lạc đâu?”
“Tô Lăng được thả ra rồi, bị thương rất nặng, tổng chỉ huy phái người gọi Bạch Lạc đến chữa thương cho cậu ta rồi.” Đội trưởng đội năm nói đến đây, vẫn còn có chút tức giận.
“Không phải nói là phải nhốt một tháng sao?” Cố Cảnh Thừa không tin người mẹ khó chơi của Tô Thiếu Kiệt lại dễ dàng bỏ qua cho Tô Lăng như vậy.
Đội trưởng đội năm hạ giọng nói: “Là tổng chỉ huy đích thân ra lệnh thả người, còn tưởng thật sự nhốt thằng nhóc đó một tháng chứ, không ngờ nhanh như vậy đã thả ra rồi. Nhưng nghe nói bị thương rất nặng, xem ra ở trong ngục chịu không ít khổ sở.”
“Tổng chỉ huy sao lại quản đến chuyện này?”
Theo lý thuyết, Long Dục sẽ không can thiệp vào chuyện nhà họ Tô.
Bình luận