Chương 84: hôn mãi không dứt

Bạch Lạc mất ba mươi phút mới chữa trị xong nhiều vết thương trên người Tô Lăng.

Tô Lăng cứ nhìn chằm chằm cậu như vậy suốt ba mươi phút.

Bạch Lạc hao tổn rất nhiều năng lượng, khi thu tay về, vì tiêu hao quá nhiều năng lượng, nhất thời cơ thể không chịu nổi, mềm nhũn người ra, liền ngã về phía trước.

Tô Lăng mắt nhanh tay lẹ, xoay người ôm lấy cậu.

Không ngờ thiếu niên xinh đẹp tinh xảo trông có vẻ yếu ớt trước mắt, lại không nhẹ nhàng như con gái như tưởng tượng.

Tô Lăng phải dùng thêm một chút sức mới đỡ được cậu.

Nhưng eo cậu thật sự rất nhỏ, một tay hắn có thể ôm trọn…

Năng lượng tiêu hao quá nhiều, đột ngột dừng lại, Bạch Lạc cảm thấy mắt tối sầm lại, đầu óc choáng váng, người liền ngã về phía trước.

Mấy chục giây sau, mới cảm thấy đỡ hơn một chút.

Thấy động tác của mình và Tô Lăng quá mức thân mật, cậu nhíu mày, cực nhanh kéo giãn khoảng cách với Tô Lăng, hai tay chống lên mép giường để giữ cho mình không ngã xuống nữa.

Tô Lăng cảm thấy trong lòng trống rỗng, rất nhanh hoàn hồn.

Thấy Bạch Lạc vừa khôi phục được chút sức lực liền lập tức đẩy mình ra, dường như ghét bỏ hắn vô cùng.

Trong lòng Tô Lăng bực bội, khuôn mặt tuấn tú đoan chính cũng sa sầm xuống.

“Đứng vững vào, lần sau đừng có dựa vào người tôi.”

Bạch Lạc vất vả cứu người như vậy, lại bị người ta mặt mày đen xì dùng giọng điệu không mấy thân thiện đối đãi, trong lòng cũng có chút khó chịu.

“Nếu không phải vì chữa trị cho anh tiêu hao quá nhiều năng lượng, tôi cũng không đến nỗi yếu đến mức đứng cũng không vững.”

Nhắc đến chữa trị, Tô Lăng phát hiện, những vết thương đau nhức dữ dội trên người ban nãy đã biến mất, cảm giác đau đớn cũng không còn, bản thân vừa nãy còn yếu đến mức không đứng dậy nổi, bây giờ chạy vài vòng cũng không thành vấn đề.

Thật là quá lợi hại.

“Khó trách ai cũng muốn cướp đoạt người chữa trị.”

Bạch Lạc khôi phục được chút sức lực, đứng dậy lau mồ hôi trên trán.

“Nếu anh không sao rồi, nhiệm vụ của tôi hoàn thành.”

Bạch Lạc quay đầu đi.

“Đợi đã.” Tô Lăng gọi cậu lại.

Bạch Lạc quay đầu lại, Tô Lăng cũng không nhìn cậu, mắt láo liên nhìn đông nhìn tây, ngượng ngùng nói một câu: “Cảm ơn.”

“Muốn cảm ơn thì cảm ơn tổng chỉ huy đi, là anh ấy bảo tôi đến cứu anh.”

Bạch Lạc nói xong liền muốn đi.

“Anh không kiểm tra lại sao? Vạn nhất trên người tôi còn vết thương chưa được chữa trị thì sao?” Tô Lăng đột nhiên nói.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...