Chương 92: Rất xứng đôi

"Ừ ừ, anh nói đi.”

Bạch Lạc ngoan ngoãn đứng tại chỗ, đôi mắt xanh lam tuyệt đẹp nhìn chăm chú Cố Cảnh Thừa, mang theo vẻ ấm áp dịu dàng mà cậu không bao giờ có khi nhìn người khác.

Cố Cảnh Thừa liếc nhìn gói kẹo mút trong tay cậu, ánh mắt hơi trầm xuống.

“Bảo bối, anh không thích em tiếp xúc với Tô Lăng.”

Thằng nhóc Tô Lăng kia dù có nham hiểm đến đâu, xét cho cùng vẫn còn trẻ.

Anh chỉ liếc mắt một cái đã nhìn ra thằng nhóc đó thèm muốn con mèo trắng nhỏ của anh.

Còn tặng kẹo mút nữa chứ.

Hừ.

Đâu phải học sinh tiểu học.

Người quan trọng nhất của mình bị một con rắn độc nham hiểm nhòm ngó, cảm giác này thật mẹ nó khó chịu.

Trong mắt Bạch Lạc, ngoại trừ Cố Cảnh Thừa và Phủ Tang, những người khác đều không quan trọng.

“Vậy sau này em sẽ không tiếp xúc với anh ta nữa.”

Bạch Lạc rất hiểu chuyện, đưa gói kẹo mút cho Cố Cảnh Thừa: “Gói kẹo mút này em không cần, anh bảo người mang trả lại cho anh ta đi.”

Cố Cảnh Thừa cảm nhận được trong mắt Bạch Lạc tràn đầy hình bóng anh, anh cảm thấy thoải mái hơn một chút.

“Không cần.”

Cố Cảnh Thừa cầm lấy gói kẹo mút, một tay tung hứng hai lần, “Trong mạt thế khan hiếm lương thực này, kẹo mút còn đáng giá hơn vàng.”

Nửa tiếng sau, người của chiến đội chín và đội trưởng các chiến đội khác mỗi người ngậm một cây kẹo mút ăn.

Tiểu Chu ăn ngon lành nhất, vừa ăn vừa cười hỏi: “Lão đại, chị dâu thích ăn kẹo mút như vậy, tiền lương hàng tháng anh mua kẹo mút cũng có hạn, chia cho chúng em ăn thế này, thật sự không sao chứ?”

Cố Cảnh Thừa liếc Tiểu Chu một cái: “Ăn của cậu đi, lắm lời thế làm gì.”

Tiểu Chu cười hì hì nói: “Em đây không phải là sợ ảnh hưởng đến tình cảm của anh và chị dâu sao.”

“Tình cảm của tôi và mèo trắng nhỏ không dễ bị ảnh hưởng như vậy đâu.”

Giang Viêm khẽ tặc lưỡi một tiếng, vẫn không thể nhìn thẳng cảnh lão đại nhà mình thể hiện tình cảm, nhân lúc tổng chỉ huy kết hôn được nghỉ ba ngày hiếm có thời gian rảnh, ngậm kẹo mút chơi game.

Cây kẹo mút của Phủ Tang vậy mà vẫn chưa ăn, thấy Kiều Tuyết cắn ăn xong, lập tức đưa cây của mình qua.

“Kiều Tuyết, cho cô ăn.”

Kể từ sau khi Kiều Tuyết trọng thương vì cứu Phủ Tang rồi bình phục, thái độ của Phủ Tang đối với Kiều Tuyết đã có thay đổi rất lớn.

Bất cứ chuyện gì tốt đẹp, người đầu tiên cậu nghĩ đến ngoài chủ nhân nhà mình, chính là Kiều Tuyết.

Thật ra Phủ Tang cao 1m83, nhưng cậu ta trông rất non nớt, da dẻ trắng hồng, cử chỉ hành động cũng giống như một đứa trẻ, Kiều Tuyết không làm được chuyện cướp kẹo của trẻ con.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...