Chương 98: Đầu óc trống rỗng
Thời Uyên dụ dỗ trắng trợn.
Đáng tiếc là hắn dụ dỗ sai người rồi.
“Cố Cảnh Thừa ở đâu thì tôi ở đó, anh đừng tốn công vô ích, tôi sẽ không đi theo anh đâu.”
Bạch Lạc vừa dứt lời, lại có tiếng sét đánh nữa, tia chớp cũng trở nên lớn hơn và dày đặc hơn.
Tim Bạch Lạc thót lại, không nhìn Thời Uyên nữa mà quay đầu nhìn Cố Cảnh Thừa trên không.
Cậu không dám hét lớn với Cố Cảnh Thừa, sợ ảnh hưởng đến việc anh điều khiển hoả tiễn.
Lại sợ sét có thể đánh trúng Cố Cảnh Thừa bất cứ lúc nào, cậu lo lắng đến nỗi mặt căng thẳng.
Thời Uyên đã sớm chuẩn bị sẵn sàng để cướp người.
Tranh thủ lúc Cố Cảnh Thừa đang bận đối phó với hoảtiễn , hắn phải nhanh chóng đưa người đi.
“Nếu đã như vậy, thì không còn gì để nói nữa.”
Vẻ mặt Thời Uyên trở nên lạnh lùng, hắn bay xuống từ đại điêu, hai tay vung ra, những mũi băng nhọn hoắt đâm về phía Phủ Tang đang chắn trước Bạch Lạc.
Hắn biết rõ, muốn cướp Bạch Lạc, phải giải quyết con thần thú này trước.
Phủ Tang cúi đầu xuống, dùng cặp sừng hươu nai cứng cáp hơn va vào những mũi băng đó, biến chúng thành những khối băng.
Thời Uyên theo đà bay tới, vung chân dài, muốn đá vào thiên linh cái của Phủ Tang.
“Chủ nhân, tránh xa ra một chút.”
Phủ Tang né tránh cú đá của Thời Uyên xong, hét lớn một tiếng, bắt đầu đối đầu trực diện với Thời Uyên.
Bạch Lạc lùi xa hơn một chút khỏi nơi họ đang giao chiến, mắt lúc thì nhìn về phía Phủ Tang và Thời Uyên, lúc thì nhìn Cố Cảnh Thừa trên không, suy nghĩ xem mình phải làm gì để giúp đỡ họ.
Nhưng rất nhanh, cậu không còn thời gian để nghĩ những điều đó nữa.
Trong lúc Thời Uyên và Phủ Tang đang giao chiến, con đại điêu cưỡi của Thời Uyên bay về phía Bạch Lạc.
Bạch Lạc tránh sang một bên, đại điêu nhanh chóng quay đầu lại, móng vuốt sắc nhọn chĩa về phía cậu, dường như muốn tóm lấy cậu.
Con đại điêu đột biến này quá nhanh, Bạch Lạc lần này không tránh thoát, bị một đôi móng vuốt của nó túm lấy cổ áo.
Bạch Lạc hoảng hốt.
Cậu không muốn bị đại điêu tha đi.
Phải giết chết con điêu này.
Trong tay đột nhiên nắm được một thứ gì đó.
Bạch Lạc quay đầu nhìn.
Đó là một thanh kiếm dài ba thước trông vô cùng sắc bén và uy phong.
Là thanh Cách Xích kiếm cài ở thắt lưng cậu.
Tuyệt vời.
Cách Xích kiếm bình thường giống như một sợi dây lưng, cậu suýt nữa đã quên mất sự tồn tại của nó.
Bình luận