Chương 81: c81: Động thủ bây giờ sao?
Sau khi kiểm tra xong, ngoại trừ Bạch Lạc và Thẩm Khinh Chu, khu vực của Phủ Tang vẫn nguyên vẹn, những nơi khác đều đã bị năng lượng của người đội Chiến Chín phá hủy đến biến dạng.
Tất cả mọi người trong đội Chiến Chín đều đã tăng cấp.
Giang Viêm, kẻ hiếu chiến này, thăng cấp nhanh nhất, đã đạt cấp sáu.
Kiều Tuyết và Đoạn Vân Trạch ở cuối cấp năm.
Lão Lâm và Tiểu Chu cũng đã lên cấp năm.
Giang Viêm vẫn bất mãn: "Lão đại đã có ba nguyên tố rồi, cái ông trời chết tiệt này sao không cho tôi một cái chứ, rốt cuộc phải thế nào mới thành Ngũ Hành Nhân được, chẳng lẽ hoàn toàn dựa vào vận may sao? Cái này mẹ nó quá bất công!"
"Cậu thấy ông trời bao giờ công bằng chưa?" Kiều Tuyết đáp lại.
Mọi người đều than phiền cấp bậc của mình tăng chậm, chỉ có Tiểu Chu là vui vẻ.
"Ây da, chậm một chút thì chậm một chút thôi, có tiến bộ là được rồi. Dù sao cũng không ảnh hưởng đến thứ hạng đội Chiến Chín của chúng ta ở đội chiến đấu số một của Hoàn Giám."
Lúc này, Phủ Tang ướt sũng nước đi về phía mọi người.
Hai tay cậu ta mỗi tay xách một xâu cá vừa bắt từ sông lên.
"Mọi người mệt rồi đúng không, muốn ăn cá nướng không? Tôi mang theo gia vị rồi."
Người đội Chiến Chín vừa kiểm tra vừa đấu tập với nhau, bụng đã đói meo, cả đám ngồi trên tảng đá bằng phẳng bên bờ sông nướng cá ăn.
Phủ Tang sành ăn nhất, gia vị mang theo cũng thuộc hàng thượng hạng, cá nướng tươi ngon hơn cả cơm ở nhà ăn, thêm vào đó người đội Chiến Chín cũng đói, nên ăn uống chẳng mấy đẹp mắt.
Người lịch sự nhất vẫn là Thẩm Khinh Chu.
Y ăn uống chậm rãi, tao nhã, cuối cùng khiến đám người thô lỗ của đội Chiến Chín cũng ngại ngùng không dám ăn uống ngấu nghiến, dáng vẻ ăn uống cũng lịch sự hơn nhiều.
Nhiều người như vậy, số cá Phủ Tang bắt được căn bản không đủ ăn.
"Chỗ này không đủ ăn, tôi đi bắt thêm chút nữa." Cố Cảnh Thừa nói xong liền đi về phía bờ sông.
"En đi với anh." Bạch Lạc đưa con cá trong tay cho Phủ Tang, rồi đi theo Cố Cảnh Thừa ra sông.
Việc bắt cá ở sông đối với Cố Cảnh Thừa chỉ là chuyện nhỏ.
Anh thậm chí không cần dùng dị năng, xuống sông, động tác nhanh đến mức chỉ thấy tàn ảnh, một tay xuống nước là một con cá, ném cho Bạch Lạc.
Bạch Lạc đứng trên bờ sông cầm áo khoác hứng lấy, thỉnh thoảng còn chỉ xuống nước: "Bên kia có một con to đặc biệt. Còn bên này nữa..."
Cuối cùng vì quá kích động, không cẩn thận trượt chân, ngã xuống sông.
Tốc độ của Cố Cảnh Thừa cực nhanh, trước khi anh ngã xuống sông đã kịp thời ôm lấy anh.
"Sao lại bất cẩn như vậy?"
"Nhất thời không để ý, bị trượt chân, tiếc quá những con cá anh vừa bắt."
Bình luận