Chương 9: 9
Tới nhà Chung Hàn nhiều ngày rồi, Yến Giác đã hoàn toàn thích ứng được với hoàn cảnh mới, có thể nói ở đây rất dễ chịu. Chung Hàn chưa bao giờ quản thúc y, hắn luôn quan tâm thăm hỏi mỗi ngày khiến Yến Giác dần cảm thấy rời khỏi ba ruột của mình là quyết định sáng suốt.
Chỉ là y không nghĩ tới sẽ gặp lại Yến Văn Sơn nhanh như vậy.
Chuẩn xác mà nói là y ngờ trước khi trả thù thì sẽ gặp Yến Văn Sơn.
Nơi gặp nhau là một hội đấu giá tư nhân.
Yến Giác vốn không có tư cách tham gia, là do Chung Hàn nói muốn dẫn y đi trải nghiệm. Vừa lúc y không có chuyện gì làm nên đi theo.
Ai ngờ thế nhưng lại không may đụng phải Yến Văn Sơn. Gã không phải đi một mình mà còn mang theo đứa con riêng Yến Hằng.
Rất nhanh sau đó, Yến Hằng nhanh chóng phát hiện được Yến Giác đang đứng gần đấy. Gã thấy bên cạnh Yến Giác không có những người khác, cười ác liệt lớn mật đi qua.
"Ai dà, đây không phải là em trai thân yêu của tao sao?"
Yến Giác chả để ý làm như không thấy gã.
Nhưng Yến Hằng đem sự im lặng của Yến Giác thành yếu đuối, mở miệng khiêu khích: "Mày không chết thật đáng tiếc mà, ngày đó sau khi trở về tao luôn theo dõi TV ngóng trông có thể thấy tin tức "Tại kho hàng bỏ đi ở ngoại ô thành phố X phát hiện một thi thể nam sinh trung học bị bắn chết, không rõ nguyên nhân.""
Yến Giác cười nhạo: "Không được như mong muốn của mày, thật có lỗi quá."
Yến Hằng chẳng quen nhìn y lên mặt đáp trả: "Đừng ở trước mặt tao mà ra vẻ. Không nghĩ thủ đoạn của mày cũng ghê gớm thật, có thể khiến Chung Hàn tình nguyện xuất nhân lực cứu mày, tao đây đã xem thường mày rồi."
Yến Giác không muốn nghe mấy lời vô nghĩa này, lạnh mặt thấp giọng nói: "Tao nếu là mày thì sẽ ngoan ngoãn câm miệng, thành thật làm đứa con ngoan."
Yến Hằng lắc đầu có hơi hoảng sợ, rụt cổ, không phục mà nói: "Tao không làm vậy thì sao?"
"Vậy tao sẽ đánh đến khi mày bị dọa đái ra quần thêm lần nữa, ngoan ngoãn gọi tao là ba mày!"
Yến Giác ở cạnh Chung Hàn không phải không có tiến bộ, ít nhất đã học được ba phần khí thế của Chung Hàn. Dù chỉ ba phần nhưng cũng đã dọa cho Yến Hằng sợ tới mức thụt lui về sau. Yến Hằng lo Yến Giác nhận ra mình hèn mọn lui bước, chột dạ kêu lên: "Mày dám?"
Yến Giác mỉm cười: "Đoán xem."
Hai người không động tay chân gì vì Yến Văn Sơn đã phát hiện ra điều dị thường, gã không liếc mắt nhìn Yến Giác lần nào, túm Yến Hằng đi giống như đang chạy trốn ôn dịch.
Cho nên khi Chung Hàn làm xong chuyện trở về thì thấy Yến Giác đứng thẳng tắp ở cửa, nhấp miệng, biểu tình có chút kì lạ.
"Sao vậy?" Hắn đẩy xe lăn tới trước mặt y.
Yến Giác lấy lại tinh thần, lắc đầu: "Không có gì, anh xong rồi sao?"
"Ừ, xong rồi. Chúng ta vào thôi."
Hội đấu giá hay điện ảnh thì đều giống nhau, một đám trai lẫn gái ăn mặc bảnh bao ngồi ở dưới, trò chuyện hư tình giả ý. Yến Giác thì ngồi giữa, chán muốn chết mà nhìn ngón tay của mình tới phát ngốc.
Bình luận