Chương 105: Hề Thôi (9) - Đừng trốn tránh, hãy coi như là phần thưởng cho ta.

Chuyển ngữ: Yeekies

___

"Trước đây ta từng gặp ngài, một phía thôi."

"Ở đâu?"

"Ba năm trước, trong lễ nhậm chức của ngài."

Cung Thẩm trầm ngâm, không truy vấn nữa, lùi sang một bên vài bước: "Ngươi đến tìm Hề Hà đúng không, lát nữa ta sẽ đưa hắn đi."

Thôi Ngạn nhìn thấy Hề Hà phía sau hắn, vô thức hỏi: "Ngài đi đâu?"

Ánh mắt Hề Hà ban đầu đi theo Cung Thẩm, Cung Thẩm nhường đường, hắn mới quay lại, lướt qua khuôn mặt có chút tiều tụy vì thức cả đêm của Thôi Ngạn, cuối cùng dừng lại ở cành kiếm lan trắng trong tay Thôi Ngạn.

Hắn khẽ nhíu mày, không nhìn Thôi Ngạn nữa, mà ra dấu gì đó với Cung Thẩm.

"À," vẻ mặt Cung Thẩm có vẻ hơi bất ngờ, nói với Thôi Ngạn, "Hắn bảo ngươi..."

Thôi Ngạn không mấy để tâm cắt lời: "Ta biết, hắn bảo ta đi đi, hắn không có gì để nói với ta."

"Thủ lĩnh, vậy hai người cứ nói chuyện, ta đi trước đây."

Y đoán sau đêm qua Hề Hà sẽ tránh mặt mình, vốn nghĩ có sao đâu, cứ mặt dày quấn lấy là được, nhưng dù thế nào... y không muốn làm vậy trước mặt kẻ thù.

"Về nghỉ ngơi cho tốt."

Cung Thẩm nói từ phía sau: "Ta thay Hề Hà truyền lời."

...Cái gì?

Thôi Ngạn khựng lại, vẻ mặt hơi sững sờ.

Y cúi đầu, chỉ thấy cành kiếm lan trắng trong tay đã bị vò nát, đáng thương đến mức nước chảy ròng ròng.

Đáng tiếc quá.

Biết thế Hề Hà không ghét mình, y đã kiên nhẫn hơn rồi. Thôi Ngạn nghĩ.

Xin lỗi.

Thôi Ngạn không rửa tay, quay về phòng, nhìn chằm chằm vào lòng bàn tay với ánh mắt khô rát, lẩm bẩm xin lỗi.

...Xin lỗi nhé.

Rồi, y cúi đầu, ngậm những cánh hoa tỏa hương thoang thoảng vào miệng ấm áp, từ từ mút, dùng răng nghiền nát, nuốt vào bụng, đến cả những giọt nước trắng dính trên đầu ngón tay cũng liếm sạch.

Phải học ngôn ngữ ký hiệu thôi.

Một lúc sau, Thôi Ngạn cong lưng nằm trên giường, ôm lấy cái bụng đang âm ỉ nóng, âm ỉ đau quặn, mơ màng nghĩ.

Nếu không...

Nếu không, chỉ có Hề Hà hiểu Thôi Ngạn, còn Thôi Ngạn thì vẫn không hiểu Hề Hà.

___

Ngày đó Thôi Ngạn quên đắp chăn, rất nhanh bị ốm, không phải cảm lạnh nghiêm trọng, nhưng sắc mặt y tệ như sắp chết.

Đầu tháng chín, người khác mặc áo mỏng tay trần còn thấy nóng, cùng một loại vải, y phải quấn ba lớp mới không thấy lạnh.

Khi ốm lại càng khó chịu, uống thuốc sẽ nôn, ăn thịt cũng nôn, nhưng nếu mỗi ngày chỉ ăn những món canh nhạt thì quá gầy, cũng không chống lại được bệnh.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...