Chương 113: Hề Thôi (17) - Toàn văn hoàn thành
Chuyển ngữ: Yeekies
___
Mấy ngày sau, Thôi Ngạn luôn có mặt khi được gọi, bảo làm gì thì làm nấy, Trì Thu dùng thấy tiện nên để y ở lại, nhưng trong lòng vẫn nửa tin nửa ngờ.
Cho đến khi Trì Thu và Hề Hà nhận được lệnh đi phục kích trước trên Thiên Lãnh Sơn, Thôi Ngạn đề nghị đi cùng, nàng ta mới bừng tỉnh.
"Ngươi thực ra chỉ chờ hôm nay phải không!"
"Đúng vậy, từ bỏ bóng tối theo ánh sáng chẳng phải là vì khoảnh khắc này sao, tận mắt nhìn kẻ đại ác chết đi?"
"Ngươi nghĩ ta sẽ tin?"
"Tất nhiên, cũng có khả năng kẻ ác sẽ thắng," Thôi Ngạn cười cười, lời nói vẫn không thể biết thật giả, "Khi đó, ta sẽ cùng các ngươi chết."
Trì Thu: "..."
"Không được, ta vẫn không..."
Hề Hà vỗ vai Trì Thu, liếc nhìn Thôi Ngạn nói: "Ta sẽ trông chừng hắn."
Có lời của hắn, Trì Thu lập tức yên tâm.
Ta sẽ trông chừng ngươi.
Nhưng bốn chữ này lại khiến tim Thôi Ngạn đập nhanh hơn, má nóng lên, nếm được một khoái cảm bí ẩn.
Hắn lại bao che cho ta rồi. Y nghĩ.
___
Người bình thường dạy con cái, thường là nói cho chúng biết nên làm gì, không nên làm gì. Nếu đứa trẻ làm sai, sẽ sửa lời, nghiêm trọng hơn thì đánh đòn.
Nhưng Hề Hà thì khác.
Ngay từ đầu hắn đã chọn đứng về phía Thôi Ngạn.
Nếu Thôi Ngạn làm đúng, sẽ chứng tỏ Hề Hà đúng, nhưng nếu Thôi Ngạn phạm sai lầm, Hề Hà sẽ cùng y chịu phạt.
Hề Hà luôn dẫn dắt Thôi Ngạn bằng một cách kỳ lạ, bởi vì hắn cảm thấy Thôi Ngạn vốn là một đứa trẻ kỳ lạ.
Bản thân Thôi Ngạn có lẽ không đủ nhạy cảm với đúng sai.
Nhưng mỗi khi Hề Hà bao che cho Thôi Ngạn, trước mặt Thôi Ngạn chỉ có hai con đường.
Làm Hề Hà thất vọng, hoặc không thất vọng.
Từ nay về sau, Thôi Ngạn sẽ cố gắng, kiên định, và đúng đắn mà chọn con đường thứ hai.
Y chính là đứa trẻ kỳ lạ như vậy.
___
Thôi Ngạn khăng khăng đòi đi Thiên Lãnh Sơn, quả thật có ý đồ riêng, nhưng thực ra trên đại sự không quan trọng, y chỉ muốn gặp Bạch Vương lần cuối.
Trong mắt y, Bạch Vương dù sao cũng là bằng hữu của y.
"Hóa ra, hắn không coi ta là bạn."
Khi Thôi Ngạn trở về, y lén kéo Hề Hà vào phòng, cúi đầu một cách rất đáng xấu hổ.
Y luôn coi trọng mọi mối quan hệ. Hề Hà nghĩ. Cho nên sau khi Phương Hiển Sơn chết, mới liều mạng báo thù đến vậy.
"Trong cơ thể hắn là hai người, trước đây ngươi có biết không?" Hề Hà trò chuyện với y, để y thả lỏng.
"Không biết," Thôi Ngạn thực ra cũng rất rối, "Nhưng tính cách của hắn quả thật thường xuyên thay đổi, ta không phân biệt được."
Đọc gì tiếp theo?
Gợi ý cá nhân hóa dành riêng cho bạn.
Dựa trên hoạt động đọc của bạn và xu hướng cộng đồng
Bình luận