Chương 59: Cuối cùng cũng gặp mặt

Chuyển ngữ: Yeekies

"..."

Gió đêm se lạnh, thổi rối một mảnh thu hải đường ngoài cửa sổ, dưới ánh trăng rào rạt.

Vì Từ Tứ An nói ghét, Cung Thẩm dường như không biết phải làm sao, rất lâu sau, mới khẽ đáp: "Ta biết rồi."

"Nếu ngươi ghét, ta sẽ không nói nữa."

Giọng nói ấy khàn khàn mà dịu dàng, như làn gió lướt qua khung cửa, vụng về luồn qua kẽ ngón tay, cuối cùng vẫn lọt vào tai Từ Tứ An.

Người này không có tính khí sao?

Bị y nói như vậy, một chút cũng không giận sao?

Từ Tứ An rùng mình, cứ thế bất chợt nhớ lại những chuyện sau này.

Năm tuổi, đêm Nguyên Tiêu cô độc.

Từ Tứ An một mình bận rộn lên xuống, làm đầy bàn thức ăn. Có những món là lần đầu tiên làm, không ngon, nhưng y cũng không nỡ đổ đi, đành bày ra trước mặt mình.

Buổi trưa, nhân lúc chưa có ai đến, y đã ăn hết những món đó trước, còn lại những món khác thì dùng linh lực giữ ấm.

Chiều hôm đó, trời lại đổ tuyết, y nhìn những bậc thang đã được mình quét dọn sạch sẽ, từng lớp tuyết trắng lạnh lẽo phủ đầy.

Trời sáng rồi lại tối.

Không một ai đặt chân đến.

Mười ba tuổi, gặp lại Cung Thẩm trong căn nhà cũ của Từ gia.

Tám năm trôi qua, Cung Thẩm đã thay đổi rất nhiều.

Từ Tứ An tự nhiên cũng thay đổi.

Tính cách y càng ngày càng lạnh nhạt, không còn ghen tị với sự náo nhiệt của người khác, những năm này người bên cạnh tăng giảm không ngừng, chỉ còn lại một nha đầu trạc tuổi y, vẫn là do Từ Cẩm Châu ép y nhận.

Ban đầu chỉ là Khâu Ca cười bên tai, nói ba tiểu thiếu gia bên kia thật ấu trĩ.

Từ Tứ An liếc nhìn một cái, chỉ cảm thấy một trong số đó có chút quen mắt, thế là dừng lại, lơ đễnh đứng đó một lát.

Lúc đó Cung Thẩm đang vây quanh Đoạn Khâm và Kha Tuế, ba người vì một cành liễu mà cười ha hả.

Hắn vừa cười lên, Từ Tứ An liền nhớ lại tiểu khóc bao năm xưa, đứng sững tại chỗ.

Nếu không, y vốn có thể tránh được đóa Chu sa hồng sương đang bay tới mình.

Hai kẻ đầu sỏ đã chạy mất.

Người còn lại mang vẻ hoảng loạn và bối rối, vào khoảnh khắc nhìn lại từ xa đó.

Mắt Từ Tứ An khẽ động, trong lòng đã hiểu rõ.

Hắn không nhận ra mình.

Mười bảy tuổi, tại Tây Phong của Tử Cốt Thiên, thiếu niên mặc y phục vải đen lướt qua y.

"Vị sư huynh này, xin dừng bước."

Bước chân Từ Tứ An khẽ khựng lại, trong lòng nghĩ, hắn hẳn là không nhận ra mình mới phải.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...