Chương 60: Cung Thẩm, thích

Chuyển ngữ: Yeekies

Từ Tứ An đã từng nghĩ rất lâu trước đây, nếu một ngày nào đó Cung Thẩm đột nhiên nhớ ra y, y sẽ phản ứng thế nào?

Cười lạnh nói:

"Bây giờ mới nhớ ra, muộn rồi."

Hay là, lơ đễnh nói:

"Vậy thì sao chứ, ta đã sớm không còn bận tâm nữa rồi."

Làm thế nào để che giấu cảm xúc bấy lâu một cách triệt để nhất, trông thật tự nhiên?

Nhưng có lẽ vì Cung Thẩm mãi không nhớ ra, Từ Tứ An luôn... không được tự nhiên cho lắm.

Đến nỗi khi trùng phùng tại gia yến Từ gia, khi ngẫu nhiên gặp ở Tử Cốt Thiên, đối mặt với ánh mắt xa lạ của Cung Thẩm, y luôn không kìm được mà tức giận.

Thực ra không nên tức giận.

Lần đầu tiên y và Cung Thẩm quen biết, chỉ chiếm hai ngày nhỏ bé trong hai mươi mốt năm cuộc đời y.

Y không nên nhớ lâu đến vậy.

Nhưng vì sao lại không thể quên được chứ?

Vì sao lại cố ý làm vỡ ngọc bội, vì sao lại đến Đại điển Tầm Hoa, vì sao...

Cứ muốn Cung Thẩm nhớ ra sao? Cứ phải để Cung Thẩm sám hối trước mặt y sao?

Cung Thẩm nhớ ra rồi, thì sao?

Y sẽ không tức giận nữa sao?

Y sẽ... không còn buồn nữa sao?

À.

Từ Tứ An ngẩn ngơ một lát.

Thì ra là vậy.

Bấy lâu nay, cảm xúc khiến y trằn trọc mất ngủ không phải là tức giận...

Mà là đau buồn.

Ban đầu chỉ là một chút thất vọng, như bị xước da, không đau.

Sau này mỗi lần gặp lại Cung Thẩm, lại không kìm được mong đợi, rồi lại tiếp tục thất vọng, vết thương dần sâu hơn, trải qua năm tháng, lại cũng không thấy đau nữa.

Cho đến tận bây giờ, khi Cung Thẩm trong ký ức đứng trước mặt mình, gọi mình là ca ca như xưa, Từ Tứ An mới chợt nhận ra có một chỗ trong trái tim đã lở loét.

Thật đau.

Nhưng sao y có thể trách Cung Thẩm được chứ?

Nỗi đau Cung Thẩm phải chịu đựng ngày đó đã gấp ngàn vạn lần y, vì sao y còn phải thêm muối vào vết thương?

Vì sao Cung Thẩm, phải cúi đầu trước mình vì những chuyện nhỏ nhặt như vậy chứ?

"Không phải lỗi của ngươi, không trách ngươi." Từ Tứ An đưa tay về phía trước, dường như muốn an ủi Cung Thẩm, nhưng lại thấy mình làm vậy quá giả tạo.

Không phải chính y đã gây ra cục diện hiện tại sao?

Bao nhiêu năm qua, chính y cứ níu kéo quá khứ không buông, không buông tha bản thân, cũng không buông tha Cung Thẩm.

Rốt cuộc y muốn làm gì đây?

"Ngươi không sai," Từ Tứ An rụt tay về, khóe môi tái nhợt nhếch lên một nụ cười tự giễu, "Ngược lại là ta, đã làm quá nhiều chuyện xấu với ngươi rồi."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...