Chương 63: Cùng đi xem pháo hoa nhé
Chuyển ngữ: Yeekies
"Thế này mà đã liều mạng rồi sao?"
Trong gang tấc, Diêm Quân lật tay, linh lực cuồn cuộn dâng trào, một cú đẩy về phía trước tưởng chừng đơn giản lại ép máu trên kiếm quay ngược trở lại.
"Thiên phú không tồi, nhưng tính tình vẫn còn quá nóng nảy." Hắn lắc đầu, ra vẻ thâm sâu quay lưng đi, thực chất trên trán lấm tấm mồ hôi vì chột dạ.
Nếu vừa nãy không kịp ra tay, ép chết hậu nhân của kẻ kia thì phiền phức lớn rồi.
"Ta biết ngươi đang lo ngại điều gì, đệ tử của ta tuy không được Thiên Đạo dung thứ, nhưng tuyệt nhiên không phải kẻ đại gian đại ác." Diêm Quân u u thở dài.
"Nói suông không bằng chứng, ngươi đi cùng ta rồi sẽ biết."
---
Vạn Quỷ Địa Ngục.
Địa Cung.
Trong một điện vũ tráng lệ, lộng lẫy, thiếu niên tóc búi cao, da dẻ ửng vàng đang ngồi trên nền đá đen, vẻ mặt tập trung nặn hai người lửa.
Một trong số đó đã thành hình cơ bản với tứ chi và ngũ quan, mái tóc dài thướt tha, phong lưu nhã nhặn.
"Hì hì."
Vừa hoàn thành, thiếu niên đã nóng lòng kéo tay người lửa vừa thành hình chạy khắp điện vũ, đuổi bắt nhảy nhót, chơi đùa vui vẻ không ngừng.
"Kim Tử."
Lúc này, một giọng nói quen thuộc từ ngoài điện vọng vào, thiếu niên lập tức túm tay người lửa, chạy lộc cộc đến trước cửa: "Sư phụ, người xem có giống người không?"
"Bản quân hẳn phải cao hơn một chút nhỉ?"
Diêm Quân thờ ơ nói.
"Ồ, vậy là không giống." Thiếu niên dường như thấy hắn nói đúng, vẫy tay vỗ tan người lửa, bàn tay nhỏ nắm lấy một chút tóc của Diêm Quân, rồi chỉ về phía sau, vẻ mặt mong đợi: "Cái kia thì sao, người xem có giống ta không?"
Diêm Quân nhíu mày, không nhìn sang, tiện tay dập tắt một đốm lửa nhỏ đang bốc lên ở đuôi tóc: "Thiên Kiếp sắp đến, sao ngươi còn tâm trí chơi đùa ở đây?"
"Ta không phải đang chuẩn bị sao?"
"Ngươi nói xem, chuẩn bị gì?"
"Hậu sự." Thiếu niên cười hì hì nói.
Mặt Diêm Quân tối sầm, hung hăng đấm đầu tên nhóc này: "Nói bậy bạ."
"Ối."
Nghiêng đầu thờ ơ, ánh mắt chuyển động, thiếu niên phát hiện một khuôn mặt chưa từng thấy, đôi mắt đỏ rực chuyển sang, nhìn chằm chằm vào y: "Là người sống kìa."
Từ Tứ An dập tắt ngọn lửa không hiểu sao lại bùng lên ở gấu áo, giữa "Là" và "Ngươi có phải không" chọn im lặng.
Thiếu niên tiếp tục nhìn chằm chằm vào y.
"...Chào ngươi." Từ Tứ An đành phải nói.
"Chào ngươi, chào ngươi," Thiếu niên lập tức vui mừng, lòng bàn tay ngưng tụ ra một cành hoa hóa thành lửa, hào phóng nói, "Cái này tặng cho ngươi."
Bình luận