Chương 73: Một hồi đại mộng

Chuyển ngữ: Yeekies

Đó là ba từ mê hoặc lòng người.

"Các ngươi đi trước."

"Thế nhưng..."

"Đi đi."

Người đến chưa chắc là thiện, giọng Cung Thẩm rất nhẹ, nhưng ngữ khí lạnh lùng, lập tức ra hiệu cho đám quỷ tản ra — thân thể linh hồn của chúng đã không thể chịu đựng thêm bất cứ tổn thương nào nữa.

Sau đó, hắn một mình nín thở chờ đợi.

Hai ngày trôi qua, tai hắn vẫn không được linh hoạt lắm, mặt đất lại mềm mại, đợi đến khi hắn có thể nghe thấy tiếng bước chân, đối phương đã ở rất gần hắn rồi.

Có tiếng thở hổn hển.

Đúng vậy, dưới chân núi lạnh lẽo như vậy, người sống hô hấp chắc hẳn rất khó khăn nhỉ. Cung Thẩm nghĩ.

Ban đầu, dù được hai chúng quỷ thổi phồng, Cung Thẩm cũng không nghĩ kẻ nhặt xác đang đến tìm mình, chỉ cho rằng thi thể y muốn tìm tình cờ ở gần đó mà thôi.

Nhưng bây giờ lại không chắc nữa.

Đã là chạy đến, hẳn là tìm thấy thứ gì đó, đã tìm thấy thứ gì đó, tại sao đến gần rồi, lại đột nhiên dừng bước, bất động?

Chỉ có tiếng thở hổn hển ngày càng nặng nề, chứng tỏ sự tồn tại.

Lẽ nào, thật sự là tìm ta? Ý nghĩ này vừa thoáng qua, đã được chứng thực—

Kẻ nhặt xác nắm lấy một chút đầu ngón tay của hắn, chỉ một chút thôi, dường như ngoài chỗ này ra, không có chỗ nào khác để y có thể chạm vào.

"Có người nhờ ta đến tìm ngươi."

Quả đúng như lời đã nói trước đó, đây là một giọng nói tang thương, khàn khàn.

"May mắn là đã tìm thấy."

Đầu ngón tay của Cung Thẩm lạnh lẽo co quắp trong tay người đó, hắn không nói gì, cũng không đáp lại.

.

Ngày tiếp theo.

Kẻ nhặt xác để sớm đưa Cung Thẩm rách nát ra ngoài, tận tụy nối lại từng chiếc xương cho hắn, khi linh lực nhẹ nhàng lướt qua, lông mi Cung Thẩm sẽ vô thức rung lên một chút.

Người đó có khả năng quan sát và sự chu đáo vượt xa người thường, sẽ lập tức dừng động tác, xoa xoa đầu hắn, nói: "Chúng ta nghỉ một lát."

"Ta chải tóc cho ngươi nhé."

"..."

Nếu thật sự đến mức không thể không tiếp tục, người đó sẽ lại nắm lấy một chút đầu ngón tay của Cung Thẩm, nói: "Xin lỗi, ta biết rất đau."

"Nhưng sẽ ổn thôi, nhất định sẽ ổn thôi."

"..."

Cứ như vậy, Cung Thẩm từ việc giả chết giả điếc, đến khi các chi thỉnh thoảng sẽ có một chút phản ứng nhỏ nhặt với người đó, cuối cùng, khi người đó dùng ngón tay nhẹ nhàng gạt đi tuyết trên má hắn, hắn bất ngờ mở mắt nhìn người đó—

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...