Chương 88: Thanh kiếm này
Chuyển ngữ: Yeekies
Thiên Linh Sơn, tiếng sấm cuồn cuộn.
Như một kiếp luân hồi, thiên kiếp năm xưa chia cắt phụ thân con, giờ lại giáng xuống đỉnh đầu, như một cơn ác mộng.
Chỉ là lần này, họ kề vai sát cánh.
Kha Hành thân người đã hủy, quỷ thân đỏ rực, sừng ma trên đầu đen thẫm, những vết bỏng do Hồng Liên Thánh Hỏa để lại lúc sáng lúc tối dưới ánh sét, như dung nham chảy chậm.
Phía sau hắn, là Thiên Linh Sơn chủ bị trọng thương hôn mê, Bạch Thủy Quái hóa thân từ linh dược đã chết, bị Kha Hành tóm trong tay, luyện hóa thành một viên Thanh Đan.
"Lúc đó vì thiên kiếp, ta không chỉ mất một mạng, mà còn mất ma tâm, ký ức, mãi không thể hiện ra mạng thứ hai, chỉ có quỷ hồn của mạng thứ nhất lang thang trên thế gian, ngay cả mình là ai, phải làm gì cũng không biết."
"Ngươi trải qua nghìn khổ vạn nạn từ Vô Gian thoát ra, cũng mơ mơ màng màng, lang thang ở nhân gian."
"Nương ngươi vì phục sinh thuật mà dung nhan già đi, bị người nhà Lục gia vứt bỏ, từ đó không rõ tung tích, dù ta sau này đã diệt cả Lục gia, cũng vẫn khó lòng nguôi ngoai nỗi đau đớn căm hận bọn họ, dù chỉ một chút."
"Ta và ngươi chia lìa bốn năm mới trùng phùng, còn với nương ngươi thì vĩnh viễn không có ngày trùng phùng, những thù hận này—"
"Ngươi vẫn còn nhớ rõ chứ?"
"Chưa từng quên."
Bạch Vương nghe tiếng sấm đáng sợ, nhưng tâm trạng lại chưa bao giờ bình tĩnh và thanh thản đến thế: "Phụ thân, bây giờ Lục gia đã không còn, Đoạn Nhàn Phong cũng đã chết, đại thù của chúng ta đã được báo, đợi lần thiên kiếp này qua đi, chúng ta hãy tìm một nơi để ẩn náu, sống hết quãng đời còn lại đi."
"Ẩn náu?" Ánh mắt Kha Hành đen tối quay lại, "Chúng ta đã làm sai chuyện gì sao? Tại sao phải ẩn náu?"
"Thù hận của chúng ta, liên lụy đến rất nhiều người, rất nhiều, bao gồm..." Bạch Vương cúi đầu, đặt tay lên ngực, ánh mắt phức tạp nói, "Một cái tôi khác."
Kha Hành lắc đầu.
"Khi ta và Đoạn Nhàn Phong lần đầu gặp mặt, hắn đã nói với ta một câu, không phải tộc ta, tất có lòng khác, thà giết nhầm, còn hơn bỏ sót."
"Người... quá kinh tởm, cho nên ta thà giết sạch, cũng không buông tha một ai. Còn về một cái tôi khác của ngươi..."
Ánh mắt Kha Hành đột nhiên trở nên âm u lạnh lẽo.
"Hắn càng đáng chết hơn, mặc da người quá lâu rồi, nên đã quên mất nương hắn đã hy sinh tính mạng để cứu hắn như thế nào, quên mất gia đình chúng ta đã tan nát ra sao."
"Hắn lén lút tạo ra nhục thân giả cho Cung Thẩm thì thôi đi, nhưng hắn dám cùng Đoạn Nhàn Phong liên thủ sửa chữa Vân Thanh Bia, con trai ta không thể cùng kẻ thù của ta đối phó với ta, hắn đã không còn là con trai ta nữa rồi."
"Khi ngươi còn nhỏ, hai nửa linh hồn còn cần cộng sinh, ta đã nhắm mắt làm ngơ. Bây giờ linh hồn của các ngươi đều đã trở nên hoàn chỉnh, một cơ thể không thể chứa hai linh hồn, khi buộc phải bỏ đi một—"
Bình luận