Chương 89: Huynh đệ tốt

Chuyển ngữ: Yeekies

Xung quanh tĩnh lặng một giây, rồi đột nhiên vang lên tiếng kêu xé lòng của Bạch Vương: "Phụ thân!!!!!!!!!!"

Hắn định xông tới, bị Cung Thẩm giữ chặt lại, nói: "Hắn không dễ chết như vậy đâu."

Quả nhiên, chỉ thấy cái đầu bị chặt đứt nhanh chóng mềm nhũn và sụp đổ, hóa thành một vũng máu thịt người, còn cổ của cái xác không đầu từ từ nhô lên vài cục thịt, phát ra tiếng "ục ục" như nước sôi, ngay sau đó, một cái đầu với sắc mặt tái nhợt mọc ra, bàn tay cũng mọc ra mới như vậy.

Kha Hành nằm trên mặt đất, nhìn chằm chằm Cung Thẩm, nhưng dù thế nào, hắn đã không còn sức để tung ra đòn thứ hai.

Cung Thẩm nhìn xuống hắn, tay phải nắm chặt cán kiếm, siết chặt đến mức các khớp xương trắng bệch, mũi kiếm đang thấm máu của kẻ thù.

Kiếm này, không đủ.

Không thể xóa bỏ mối thù sâu như biển của hắn, không thể xoa dịu cuộc đời lưu lạc hai mươi năm của hắn.

Khi còn nhỏ, hắn đã từng nguyền rủa trong lòng, hắn muốn kẻ thù phải trải qua tất cả những điều kinh hoàng giống như hắn, đau đớn đến nát gan nát ruột, chết đi trong nỗi đau gấp mười, trăm, ngàn lần phụ mẫu hắn.

Chỉ một kiếm thôi, làm sao đủ?

"Cung Kinh Vũ, ngươi đã lập huyết thệ, không giết hắn." Bạch Vương run rẩy nói phía sau.

".........Ta không giết hắn."

"Keng" một tiếng, trường kiếm vào vỏ. Cơ bắp trên má Cung Thẩm giật giật, hắn cố gắng kìm nén điều gì đó, rồi trở lại bình tĩnh.

"Ninh nha đầu," hắn gọi một tiếng, "Đem thứ đó lại đây."

Ninh Tiêu bưng một cái hộp gỗ đàn hương đưa cho hắn.

Cung Thẩm khuỵu một đầu gối xuống, ngồi xổm bên cạnh Kha Hành, nhẹ nhàng mở hộp đặt trước mặt hắn, thản nhiên nói: "Ngươi nhận ra đây là gì không?"

Bên trong hộp, đựng một luồng linh quang màu xanh biếc, rất nhỏ, rất yếu ớt, hình dạng giống như một chiếc lá.

Nhưng khi phản chiếu trong đồng tử Kha Hành, nó lại như một thứ độc tố xanh biếc u ám, hắn vung tay một cái liền hất đổ cái hộp đó, khinh bỉ nói: "Một sợi phế hồn."

Luồng hồn quang đó bay ra, nhẹ nhàng rơi xuống đất, bị Bạch Vương ngẩn người nhìn chằm chằm.

Hai giây sau, hắn cưỡng bức phá vỡ định thân thuật, quỳ gối trước hồn quang đó, hai tay run rẩy nâng lên, nhìn đi nhìn lại, hồi lâu, mới run rẩy nói:

"Mẫu thân."

Chữ này như một đòn sấm sét đánh vào Kha Hành, vẻ oán độc trên mặt hắn đầu tiên là cứng lại, rồi cuối cùng cảm nhận được một luồng khí tức nào đó, gần như hồn phi phách tán mà bò tới.

"Tích Diệp, Tích Diệp—"

Vừa gọi hai chữ đó, vừa đưa tay ra.

Cung Thẩm nắm chặt cổ tay hắn, hất ra, lạnh lùng nói: "Ta cứ nghĩ, ít nhất ngươi cũng có thể nhận ra nàng."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...