Chương 93: Thẩm An (3) - Trao hết thảy cho ta

Chuyển ngữ: Yeekies

Màn đêm càng lúc càng buông sâu, hai mảnh mây mỏng ôm sát nhau, ánh trăng chẳng thể che khuất tựa dòng nước chảy, tràn lan trên gạch ngói cung điện, sáng tối mờ ảo khắc họa nên gương mặt Cung Thẩm.

Không phải vẻ tái nhợt vô hồn, mà là một sắc hồng vừa vặn, hòa cùng sự tĩnh lặng của đêm, sự dịu dàng của trăng, phản chiếu trong đôi mắt Từ Tứ An.

Dường như nở rộ thành vạn sắc rực rỡ.

Đây là Cung Thẩm mà Từ Tứ An chưa từng thấy, đến nỗi y không rời mắt, lặng lẽ lắng nghe tiếng tim đập thình thịch trong lồng ngực mình, gần như muốn nổ tung.

"Có được không?"

"Hãy nói cho ta biết, có được không?"

Cung Thẩm nắm lấy tay Từ Tứ An, khẽ véo ngón cái của y đặt lên môi, nửa ngẩng đầu nhìn Từ Tứ An.

Hắn hôn rồi khẽ cọ xát vào khớp xương ngón tay trắng ngần, cứng cáp mà mềm mại kia, từ nhẹ nhàng đến mạnh mẽ, từ hời hợt đến sâu sắc, từ ngửi đến ngậm. Động tác vừa trang trọng, lại như có phần khinh suất, vừa thành kính, lại như có phần bất kính.

Trong đôi mắt hắn nhìn Từ Tứ An, ẩn chứa vẻ phong quang tề nguyệt như bậc quân tử, lại tiềm tàng sức mạnh bùng nổ như hổ sói.

"Không được sao?"

"Sư huynh..."

"Sư huynh—"

Ngón cái Từ Tứ An khẽ ấn, giữ lại tiếng lưỡi miết mải ngày càng dính dấp kia, ngón tay ấy từ môi Cung Thẩm di chuyển đến khóe môi, bốn ngón còn lại và lòng bàn tay đỡ lấy má hắn.

Một lát sau, y hơi thở gấp gáp, run rẩy, nghiêng người hôn Cung Thẩm.

Nụ hôn của Từ Tứ An luôn vừa thanh lãnh vừa nóng bỏng, cái lạnh là từ vẻ ngoài, cái nóng là từ tấm chân tình son sắt, đến chết không thay đổi, thậm chí còn cố chấp đến mê muội.

Nó vừa có thể khiến y tự mình tẩu hỏa nhập ma, lại vừa có thể khiến Cung Thẩm lập tức rơi vào cảnh dầu sôi lửa bỏng.

Trước đây bọn họ cũng đã hôn không ít lần, mãnh liệt, bệnh hoạn, cay đắng, nhưng giờ đây, vạn khó khăn đều đã được hóa giải, không còn gì ngăn cách giữa họ, Từ Tứ An lại chỉ đặt môi mình dán chặt vào môi Cung Thẩm.

Hệt như lần đầu tiên Cung Thẩm hôn y, trên Thiên Lãnh Sơn, nhẹ tựa chuồn chuồn đạp nước.

Từ Tứ An đang hôn hắn một cách rất trân trọng.

Cung Thẩm nhận ra điều này, vừa mừng vừa tủi, lại vô cùng hổ thẹn, bèn hết sức kiềm chế bản năng đang rục rịch, để bốn cánh môi cứ thế yên lặng chạm vào nhau.

Một lát sau, cả hai đều không kìm được dang tay ôm chặt lấy đối phương, trái tim cũng muốn va vào nhau, dường như vậy là có thể xoa dịu nỗi tương tư dù ngày ngày gặp gỡ cũng thấy không đủ.

"Được."

Không biết đã qua bao lâu, mí mắt Từ Tứ An khẽ run rẩy cụp xuống, môi y khẽ hé mở, cắn nhẹ Cung Thẩm.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...