Chương 15: Muốn cùng Lục Tri trở thành quan hệ thân mật không thể tách rời

Edit: Rea

—————

Hạ Kiến Vi lấy một đôi dép lê mới cho Lục Tri thay, rồi lại thả con mèo xuống đất.

Lục Tri nhìn sàn nhà đắt tiền của Hạ Kiến Vi, rồi lại nhìn con mèo, bỗng nhiên cảm thấy mình giống như thật sự gài Hạ Kiến Vi.

"Rửa tay trước đã, vừa rồi vẫn luôn ôm mèo." Hạ Kiến Vi cởi áo khoác ra bỏ vào giỏ quần áo bẩn.

"Vâng." Lục Tri đi theo Hạ Kiến Vi vào toilet.

Nhà Hạ Kiến Vi có một ban công rất lớn, bên trên đặt sô pha ngoài trời, lại còn đặt một cái xích đu, ngay cả Lục Tri cũng không khỏi muốn đi đến ngồi.

Hạ Kiến Vi lên lầu đi tắm, thay một bộ quần áo ở nhà rồi xuống lầu, tóc của anh còn có chút ẩm ướt, bọt nước nhỏ giọt trên khuôn mặt anh tuấn của anh, trượt xuống xương quai xanh, lúc anh đi ngang qua bên cạnh Lục Tri, một mùi hương thoang thoảng bay vào mũi cậu.

Không phải là loại mùi hương ngọt ngào, cũng không phải loại mùi nồng đậm, mà nó là loại hương thơm mát nhẹ, không hoàn toàn phù hợp với ấn tượng mà Hạ Kiến Vi mang đến cho người khác, anh hẳn là lửa nóng phiêu dật, thậm chí như con ngựa hoang thoát cương mang theo bản tính hoang dã.

Loại hương thơm mát nhẹ này ngược lại càng thích hợp với cảm giác Lục Tri cho người ta hơn, trong trẻo lạnh lùng.

"Em cứ tự nhiên, có thể ăn cơm nhanh thôi." Hạ Kiến Vi lấy tạp dề ra buộc lại, tạp dề được làm bằng vải cotton, hoa văn là sọc xám trắng đơn giản.

Phòng bếp nhà Hạ Kiến Vi là kiểu mở, dụng cụ làm bếp và bát đũa vô tình không tinh xảo, Lục Tri đi qua, nhìn bóng dáng của anh nói: "Để tôi tới giúp."

"Không cần, sẽ xong nhanh thôi." Động tác của Hạ Kiến Vi rất nhanh, nhưng lại không hề loạn, đủ để nhìn ra sự thành thạo của anh.

Lục Tri cũng không rời đi, đứng một bên nhìn bóng dáng bận rộn của Hạ Kiến Vi, thân hình Hạ Kiến Vi cao lớn nhưng lại không cường tráng, vòng eo không nói là thon nhưng lại mạnh mẽ hữu lực, dáng người của anh là một hình tam giác ngược chân chính, vai rộng hông hẹp.

Khi anh cúi xuống rửa rau, một đoạn làn da màu lúa mạch khỏe mạnh lộ ra, vô cớ làm người xem miệng khô lưỡi khô, nếu bế lên thì xúc cảm nhất định rất tốt.

Lục Tri thu lại ánh mắt dừng trên eo Hạ Kiến Vi, đi đến một bên chơi đùa với mèo con, cậu dùng gậy chọc mèo đùa với mèo con một lúc, đáng tiếc không biết có phải vì thân thể mèo con yếu ớt hay không mà nó cũng không thích nhúc nhích, Lục Tri dùng gậy chọc mèo chọc nó chơi nhưng nó chỉ biết dùng đôi mắt ướt át nhìn Lục Tri, phát ra tiếng kêu nhỏ rất đáng thương.

Lục Tri nhất thời cũng không nỡ trêu đùa nó, vậy nên cậu đổ thức ăn và nước cho nó ăn.

Trước đây Lục Tri thường xuyên cho nó ăn, thân thể nó yếu ớt nên thường không chen được với những con mèo khác, thường xuyên không giành được đồ ăn, Lục Tri không thể không phá lệ đút nó.

"Meo ~" Sau khi mèo con ăn xong thức ăn cho mèo thì dùng mặt cọ cọ ngón tay Lục Tri.

Lục Tri bất giác nhếch khóe miệng, "Thật là một đứa nhỏ dính người."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...